Chương 5

Hạ Vũ vừa nói vừa cười, giọng điệu tự nhiên, khiến những căng thẳng trong lòng cô dịu xuống.

Cả buổi họp, Hạ Vũ đảm nhiệm phần giới thiệu, còn cô chỉ ngồi nghe, nhưng ánh mắt thi thoảng vẫn hướng ra cửa. Cô mong Giang Duật Phong xuất hiện, dù chỉ một lần. Thế nhưng đến khi cuộc họp kết thúc, ghế của chủ nhiệm vẫn trống.

Cô hơi thất vọng. Nhưng giữa tiếng nói cười rộn ràng của các thành viên, ánh nhìn của cô lại chạm đến Hạ Vũ – người đang vui vẻ thu dọn bàn, cẩn thận xếp lại tài liệu và chào từng người ra về.

Có lẽ, cô đã tìm ra lối đi khác.

Nếu không thể tiếp cận Giang Duật Phong trực tiếp, thì cô có thể lần theo vòng tròn những người xung quanh hắn.

Một người như Hạ Vũ thân thiết, dễ bắt chuyện, lại là cánh tay phải trong câu lạc bộ chắc chắn hiểu rõ lịch trình, thói quen và cơ hội để gần Giang Duật Phong nhất.

Khi anh ấy quay lại, mỉm cười đưa cô một chai nước, Giai Kỳ đón lấy, đáp lại bằng nụ cười nhẹ. Nhưng trong đôi mắt trong veo ấy, một tia tính toán nhỏ vụt qua, mảnh như sợi chỉ bạc trong đêm. Và từ khoảnh khắc ấy, kế hoạch thứ hai của Thịnh Giai Kỳ bắt đầu.

Giang Duật Phong đứng tựa vào lan can hành lang tầng hai của nhà thi đấu, ánh chiều muộn hắt qua khung cửa kính tạo thành mảng sáng nhạt phủ lên gương mặt lạnh nhạt của hắn. Trong đầu hắn vẫn còn vương lại cảm giác va chạm khẽ trước đó một thoáng mềm mại, run rẩy như cánh bướm chạm vào tay.

Cô gái ấy hắn vẫn còn nhớ rất rõ. Đây đã là lần thứ hai hắn nhìn thấy Thịnh Giai Kỳ. Lần đầu tiên, vào hôm lễ hội chiêu sinh, cô đứng trước quầy đăng ký của câu lạc bộ hắn, dáng người nhỏ nhắn, đầu cúi thấp, đôi tay khẽ run khi điền thông tin, ánh mắt lại luôn lẩn tránh mỗi khi hắn tiến lại gần.

Còn lần nà, chỉ một cú va chạm thoáng qua, cô gái ấy đã vội vàng cúi đầu, líu ríu xin lỗi rồi chạy mất, chẳng dám nhìn hắn lấy một lần.

Một người rõ ràng đang cố tiếp cận hắn, nhưng mỗi khi chạm mặt lại sợ hãi, lúng túng đến đáng thương, cái mâu thuẫn đó khiến Giang Duật Phong khẽ nhếch môi. Quả thật, cô gái này có chút thú vị.

Giang Duật Phong trầm ngâm, môi khẽ nhếch lên nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. “Một tân sinh viên nhỏ bé như vậy, gia nhập câu lạc bộ bóng rổ của hắn để làm gì? Chẳng lẽ cũng giống những kẻ khác, vì tò mò, vì muốn nổi bật, hay đơn giản vì hắn?”

Đưa mắt nhìn đồng hồ, hắn do dự giây lát rồi quay gót. Buổi họp câu lạc bộ vốn hắn định bỏ qua, nhưng kỳ lạ thay, bước chân lại tự động hướng về đó.

Khi hắn đẩy cửa bước vào, cảnh tượng đầu tiên lọt vào mắt là cô gái nhỏ ấy đang ngồi cùng Hạ Vũ nụ cười cô nhẹ nhàng, tự nhiên, ánh mắt sáng hẳn lên khi trò chuyện. Hoàn toàn khác với gương mặt căng cứng và ánh nhìn sợ sệt khi đối diện hắn. Một tia lạnh lẽo lặng lẽ thoáng qua ánh mắt Giang Duật Phong. Không rõ là tò mò, hay là một thứ cảm xúc khác, sâu hơn, tối hơn.

Ánh mắt Giang Duật Phong khẽ nheo lại, ngón tay gõ nhịp trên thành cửa sổ kim loại lạnh buốt. Hắn không rời mắt khỏi cô, cô gái nhỏ bé với mái tóc buộc hờ, dáng lưng hơi nghiêng khi cười nói cùng Hạ Vũ. Ở khoảnh khắc ấy, cô trông vừa dịu dàng, vừa có chút tinh nghịch, khác hẳn dáng vẻ lúng túng sợ sệt khi đứng trước hắn. Sự đối lập này khiến nơi sâu thẳm trong hắn dấy lên cảm giác khó tả, như bị trêu ngươi. Một thoáng thôi, ánh nhìn hắn trầm hẳn xuống, sắc bén và thăm dò, hệt như con thú vừa nảy sinh hứng thú với một con mồi mới.