Chương 4

“Tớ biết hoàn cảnh của cậu. Tớ không ép đâu. Nhưng nếu cậu đồng ý giúp tớ, tớ sẽ trả một số tiền đủ để em gái cậu sang Anh điều trị. Cậu chỉ cần tiếp cận Giang Duật Phong, khiến anh ta tự nguyện huỷ hôn. Tớ sẽ ở bên hỗ trợ cậu, từ thông tin, liên lạc đến tiền bạc và cả việc chữa trị của em gái cậu. Tất cả mọi thứ.”

Thịnh Giai Kỳ nhớ rất rõ cảm giác ngày hôm đó vừa sợ hãi, vừa tuyệt vọng. Phần lý trí gào thét không nên dấn thân, nhưng phần con người của cô, gánh nặng chi phí vì em gái, vì những tháng ngày túng quẫn, đã khiến cô gật đầu.

Từ khoảnh khắc ấy, cô đã bước chân vào một trò chơi mà giới hạn giữa giả vờ và thật lòng dần trở nên mơ hồ.

Buổi chiều hôm nay, trong nhà thi đấu của trường, không khí náo nhiệt của buổi họp mặt câu lạc bộ bóng rổ lan khắp nơi. Cờ hiệu treo khắp sân, ánh đèn chiếu rực rỡ, nhưng Giai Kỳ lại cảm thấy tim mình đập nhanh một cách bất thường.

Cô vừa bước vào cửa thì “bụp” cô vô tình đâm sầm vào ai đó.

Chiếc điện thoại trên tay suýt rơi xuống đất, mùi hương bạc hà nhàn nhạt tràn vào mũi. Giai Kỳ vội ngẩng đầu và tim cô thắt lại khi bắt gặp đôi mắt sâu, lạnh đến mức khiến người ta nghẹn thở.

Giang Duật Phong, hắn đứng thẳng, ánh mắt nhìn xuống cô, không giận dữ, cũng chẳng quan tâm, chỉ là một thoáng lướt qua đầy xa cách.

Giai Kỳ lùi lại, cúi đầu nhanh như phản xạ.

“Em xin lỗi, em không nhìn đường ạ.”

Không có tiếng trả lời. Hắn chỉ bước sang một bên, thản nhiên lướt qua cô như thể sự va chạm kia chưa từng tồn tại.

Hơi thở của cô khẽ run. Trái tim đập nhanh và bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Chỉ là một cú chạm nhỏ thôi, nhưng cô lại cảm thấy như đã bước qua ranh giới của một vùng cấm địa. Trong ánh sáng lấp loáng, bóng lưng hắn xa dần, dài và thẳng, lạnh lẽo đến mức khiến cô phải cúi đầu thật thấp, vội vàng rẽ lối khác.

Buổi họp bắt đầu mà cô thấp thỏm mong chờ. Nhưng đến cuối cùng, Giang Duật Phong không hề xuất hiện. Thay vào đó, người phụ trách buổi chào mừng là Hạ Vũ – trưởng ban truyền thông của câu lạc bộ.

Anh ta khác hẳn Giang Duật Phong nụ cười luôn rạng rỡ, giọng nói cởi mở, khuôn mặt sáng sủa, mang vẻ thân thiện khiến ánh đèn cũng như ấm áp hơn. Khi nhìn thấy Thịnh Giai Kỳ, anh ta lập tức nhận ra.

“Hi em gái, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

Cô thoáng ngạc nhiên khi được Hạ Vũ chủ động bắt chuyện, nhưng rồi mỉm cười đáp lại.

“Vâng, em là Thịnh Giai Kỳ, sinh viên năm nhất ngành truyền thông.”

“Tốt quá! Tụi anh luôn cần thêm người nhiệt huyết. Năm nhất mà đã năng nổ thế này, quả là có tinh thần thể thao đấy.”

Lời nói của Hạ Vũ khiến Thịnh Giai Kỳ cảm thấy chột dạ, thời gian của cô đều dành cho việc chăm sóc em gái, đi làm thêm và học tập. Thêm việc thể trạng cô vốn không tốt, ít chơi thể thao, bóng rổ thì lại càng không thể. Cô gia nhập câu lạc bộ cũng đều là vì mục đích riêng của mình.