Trời đã về chiều, ánh nắng sau dãy phòng ký túc xá phai dần, phủ lên ô cửa sổ màu vàng ấm áp. Thịnh Giai Kỳ ngồi im lặng bên bàn học, ánh mắt lơ đãng nhìn ra bầu trời sẫm dần, trong đầu cô lại quay cuồng vì những ký ức vài tuần trước cái ngày mà cuộc đời cô rẽ sang một hướng khác.
Đó là buổi chiều cô ngồi ở hành lang bệnh viện, chiếc áo bệnh nhân màu lam nhạt vẫn còn hằn rõ trên cánh tay gầy của em gái. Cô mệt mỏi, hai mắt cay xè vì không ngủ suốt mấy đêm. Đơn thuốc mới quá đắt, mà khoản tiền trợ cấp nhỏ bé cô có chỉ như muối bỏ bể. Cô đang tính gọi cho một cửa hàng để xin tăng ca thì có một giọng nói dịu dàng vang lên bên cạnh.
“Xin hỏi, cho tôi ngồi đây được không?”
Thịnh Giai Kỳ ngẩng đầu lên. Trước mặt cô là một cô gái mặc váy lụa màu beige, khí chất tao nhã và nụ cười ấm áp. Dáng vẻ ấy khác xa tất cả những người mà cô từng gặp.
“À, được ạ.”
Giai Kỳ lúng túng đứng dậy nhường chỗ.
Cô gái đó ngồi xuống, lấy trong túi ra một chai nước suối đưa cho cô.
“Cậu trông có vẻ mệt, uống chút nước đi.”
Giọng nói ấy nhẹ như gió, nhưng lại khiến lòng người dịu xuống. Chỉ một lúc sau, hai người bắt đầu trò chuyện. Cô gái giới thiệu mình là Kim Thư Di, sinh viên năm cuối trường KAT, đồng thời là con gái út nhà họ Kim một trong những gia tộc tài phiệt lớn nhất thành phố.
Điều khiến Giai Kỳ ngạc nhiên không phải thân phận của cô ấy, mà là sự giản dị và gần gũi đến lạ. Thư Di không tỏ ra kiêu kỳ hay xa cách, dù cô lớn hơn Thịnh Giai Kỳ một hai tuổi nhưng cô vẫn rất thân thiết xưng hô bằng cậu tớ, Thư Di nói chuyện tự nhiên, thậm chí còn cười với Giai Kỳ khi cả hai cùng chia sẻ chuyện em gái và áp lực học phí.
Một lúc sau, ánh mắt Thư Di khẽ chùng xuống. Cô ấy thở dài.
“Tớ bị ép đính hôn với một người mà tớ không chút tình cảm. Anh ta, rất lạnh lùng, trầm mặc, có vẻ chẳng mảy may quan tâm đến ai. Không hề là mẫu người tớ muốn ở cạnh.”
Giai Kỳ có chút tò mò.
“Là ai vậy?”
“Giang Duật Phong. Anh ấy là con trai nhà Giang thị.”
Cái tên ấy, lúc đó còn xa lạ với cô. Nhưng giọng nói của Thư Di thì trĩu nặng thất vọng.
“Thật ra tớ đã có người tớ thích rồi.”
Thư Di cười khẽ, ánh mắt ánh lên nét dịu dàng.
“Tụi tớ đang có ý định ra nước ngoài học. Nhưng nếu không tự tay ký được thoả thuận huỷ hôn, nhà tớ sẽ không để tớ đi đâu cả.”
Cô dừng lại một chút, đôi mắt sáng như nhìn xuyên qua Giai Kỳ.
“Nếu có ai đó có thể giúp tớ khiến Giang Duật Phong bỏ cuộc trước, chắc mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.”
Giai Kỳ khẽ giật mình. Cô chẳng hề biết rằng vài câu nói bâng quơ ấy chính là khởi đầu cho một thoả thuận lạnh lùng.
Hai ngày sau, Thư Di tìm đến cô một lần nữa. Vẫn là nụ cười dịu dàng, vẫn chai nước suối quen thuộc, nhưng đi kèm là một lời đề nghị khiến cả thế giới của Giai Kỳ chao đảo.