Chương 2

Chiếc áo thể thao ôm gọn bờ vai rắn chắc, dáng người cao, thẳng tắp, từng bước đi thản nhiên mà dứt khoát. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông, không chứa một chút cảm xúc. Nắng vàng khẽ lướt qua gương mặt hắn, ánh sáng hắt lên sống mũi cao, hắt ra nét đẹp hoàn hảo đến lạnh người, Giang Duật Phong.

Thịnh Giai Kỳ gần như nín thở. Bức ảnh trong điện thoại dù sắc nét đến đâu cũng không thể truyền tải hết khí chất thật sự của người đàn ông trước mắt. Có điều gì đó khiến cô lạnh sống lưng vừa mê hoặc, vừa nguy hiểm.

Các nữ sinh xung quanh nhao nhao lên, gọi tên hắn, nhưng Giang Duật Phong không hề để tâm. Ánh mắt hắn chỉ quét qua đám đông, nhạt nhẽo, như thể tất cả chỉ là sự ồn ào không đáng bận tâm.

Thịnh Giai Kỳ cúi đầu, tránh ánh nhìn ấy, tim đập loạn xạ.

Cô phải gặp hắn, phải tạo cơ hội, nhưng bằng cách nào?

Bàn tay cô khẽ siết lại bên hông, trong đầu không ngừng tính toán. Cô đã tìm hiểu muốn tiếp cận hắn, con đường duy nhất chính là câu lạc bộ bóng rổ. Hắn hầu như không tham gia bất kỳ hoạt động xã hội hay ngoại khoá nào khác.

Cô lấy lại bình tĩnh, đi về phía quầy đăng ký. Cô gái phụ trách nhìn cô cười tươi.

“Em cũng thích bóng rổ à? Câu lạc bộ tụi chị chọn thành viên kỹ lắm đó nha.”

Thịnh Giai Kỳ mỉm cười nhẹ.

“Em chỉ muốn thử sức thôi ạ.”

Giọng cô trong trẻo, mềm mại, nhưng ẩn chứa sự kiên định không thể giấu.

Trong khi cô điền đơn, một tiếng nói nhẹ vang lên phía sau:

“Tân sinh viên à?”

Thịnh Giai Kỳ ngẩng lên. Là người con trai đi cạnh bên Giang Duật Phong lên tiếng. Giang Duật Phong cũng đứng đó, tay đút túi quần, ánh nhìn lạnh lẽo đảo qua tờ đơn trước mặt cô, vẻ mặt không chút cảm xúc nào.

Khoảnh khắc ấy, tim cô như ngừng đập.

Cô không nghĩ mình sẽ đối mặt với hắn nhanh như vậy. Ánh mắt ấy lạnh, sắc bén, như muốn xuyên thấu qua mọi lớp ngụy trang của cô.

“Vâng, là em.”

Thịnh Giai Kỳ đáp, cố giữ giọng ổn định, dù bàn tay trong túi nắm chặt đến mức run nhẹ.

“Chào em, anh là Hạ Vũ, trưởng ban truyền thông. Còn đây là.”

“Ấy, đợi tớ với.”

Hạ Vũ, chàng trai đang vui vẻ chào đón Thịnh Giai Kỳ, anh đang giới thiệu thì Giang Duật Phong mặt không cảm xúc, lạnh nhạt quay đi.

“Em gái, chúng ta sẽ gặp lại vào ngày họp mặt club nhé.”

Hạ Vũ vừa chào Thịnh Giai Kỳ sau đó chạy theo Giang Duật Phong.

Chỉ vài giây ngắn ngủi, nhưng khiến tim cô nặng trĩu một cách kỳ lạ. Từ lúc cô gặp hắn, Giang Duật Phong không nói thêm câu nào, gương mặt không cảm xúc liền nhanh chóng rời đi bóng lưng hắn lẫn vào giữa đám đông náo nhiệt.

Hắn thực sự lạnh lùng đến mức đáng sợ.

Thịnh Giai Kỳ nhìn tờ đơn trong tay, hơi cắn môi. Trong đầu cô vang lên lời hứa với tiểu thư nhà họ Kim, và hình ảnh em gái đang nằm trên giường bệnh, gương mặt tái nhợt đến đau lòng.

Cô hít sâu, nụ cười nhẹ nhưng buồn thoáng qua môi.

“Giang Duật Phong, rồi anh sẽ phải để ý đến tôi.”