Chương 1

Buổi sáng đầu thu, ánh nắng rải xuống khuôn viên đại học MMA những dải vàng mềm mại. Không khí rộn ràng, cờ phướn tung bay khắp lối đi, sinh viên tấp nập chuẩn bị cho lễ hội văn hoá sự kiện đầu tiên chào đón tân sinh viên. Trong đám đông đầy màu sắc ấy, Thịnh Giai Kỳ bước đi với vẻ trầm tĩnh lạ thường.

Thịnh Giai Kỳ không nổi bật một cách rực rỡ, nhưng lại có thứ khí chất khiến người khác phải ngoái nhìn một lần rồi nhớ mãi. Gương mặt nhỏ nhắn, làn da trắng như sứ không tỳ vết, đôi mắt đen láy trong veo như có thể soi thấu lòng người, hàng mi dài khẽ rung mỗi khi gió lướt qua. Mái tóc đen buông xoã, nhẹ nhàng phủ lên vai, đuôi tóc uốn cong tự nhiên, mỗi bước đi đều toả ra hương thơm thanh mát của hoa nhài.

Cô mặc đồng phục năm nhất áo sơ mi trắng giản dị, chân váy ngắn màu xanh than, đôi giày thể thao trắng khiến tổng thể toát lên vẻ năng động, trẻ trung nhưng lại có nét dịu dàng khó tả. Dưới ánh nắng, khoé môi cô hơi nhếch lên, đó không phải nụ cười, mà là sự kiên định được giấu kín sau vẻ yên tĩnh.

Trong tay cô, chiếc điện thoại hiển thị một tấm ảnh Giang Duật Phong.

Cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh ấy rất lâu. Người trong ảnh khoác áo thể thao màu đen, ánh mắt sắc lạnh, gương mặt góc cạnh, chiếc mũi cao và đôi môi mỏng khẽ mím lại, biểu cảm bình thản nhưng toả ra khí phách kiêu ngạo. Chỉ là một tấm ảnh chụp vội trong sân bóng, nhưng thần thái của hắn khiến người ta không thể rời mắt. Có cái gì đó rất nguy hiểm trong sự bình thản ấy như thể hắn không thuộc về thế giới ồn ào này.

“Giang Duật Phong, sinh viên năm cuối khoa Quản trị Kinh doanh. Chủ nhiệm câu lạc bộ bóng rổ. Con trai tập đoàn Giang thị. Lạnh lùng, ít nói, không gần ai.”

Những dòng thông tin mà tiểu thư nhà họ Kim gửi cho cô, từng chữ như hằn sâu trong đầu.

“Chỉ cần khiến hắn tự nguyện từ bỏ hôn ước, cô sẽ nhận được phần thưởng đủ lớn để đưa em gái sang Anh chữa bệnh.”

Thịnh Giai Kỳ hít sâu một hơi, ánh mắt khẽ đọng lại chút do dự. Cô biết đây không phải chuyện dễ dàng. Từ trước đến nay, những người dám đến gần Giang Duật Phong đều thất bại. Hắn không bao giờ để ai chạm đến thế giới của mình. Nhưng cô không có lựa chọn khác.

“Chỉ cần hoàn thành, chỉ cần em gái khỏi bệnh là đủ rồi.”

Thịnh Giai Kỳ tự nhủ, khẽ siết chặt chiếc điện thoại trong lòng bàn tay.

Tiếng nhạc rộn rã từ sân trường kéo cô trở về thực tại. Lễ hội đã bắt đầu, các câu lạc bộ dựng quầy chiêu sinh kín cả dãy sân. Cô nhìn quanh cờ của câu lạc bộ bóng rổ nằm phía góc bên phải, nơi đám đông nữ sinh đang tụ lại, ánh mắt háo hức chờ đợi được nhìn thấy thần tượng.

Tim cô khẽ đập nhanh, không phải vì háo hức, mà là căng thẳng.

Cô bước tới, từng bước một, cố giữ dáng vẻ bình thường nhất có thể.

Ngay lúc đó, tiếng la hét vang lên, kéo theo ánh đèn flash lấp loá. Một nhóm sinh viên nam mặc áo thể thao đen trắng xuất hiện. Họ vừa từ sân bóng trở về, mồ hôi còn lấp lánh trên trán, không khí quanh họ tràn ngập sự năng động và phấn khích.

Nhưng trong nhóm, một người nổi bật đến mức khiến tất cả những âm thanh xung quanh như mờ đi.