Chương 29

* Ọt ọt

Tiếng bụng đói kêu vang trong không gian yên tĩnh, làm cả tôi và Vi Thanh có chút ngượng ngùng.

"Hai đứa có vẻ đói lắm rồi nhỉ. Nhà cô không có gì nhiều nên là hai đứa ăn tạm lấy bát cháo này đi nhé".

"Dạ con cảm ơn cô nhiều ạ".

Nói rồi tôi cúi đầu nhận lấy bát cháo bốc khói nghi ngút từ người phụ nữ tốt bụng kia và đưa cho Vi Thanh. Để em ấy ăn trước bởi tôi thấy em ấy trông kiệt sức sắp ngất đến nơi rồi. Mà cũng phải, có lẽ đây là lần đầu tiên em ấy đối mặt với chuyện này.

Còn vì sao chúng tôi lại rơi vào tình cảnh này ư? Chuyện đó… phải quay về khoảng ba mươi phút trước.

--------------------------------------------[Ba mươi phút trước]

Cánh cửa dần mở ra. Ánh sáng le lỏi chiếu vào căn phòng. Tôi nín thở hồi hộp nhìn về cánh cửa. Tư thế đã sẵn sàng chiến đấu. Tôi tự hỏi đằng sau cánh cửa kia không biết có bao nhiêu tên đang chờ chực cái mạng của hai đứa.

Cánh cửa mở ra, không phải là tên đàn ông nào với một cây súng trên người hay vẻ mặt hung tợn như tôi từng lo sợ.

Mà là......

Một cậu bé.

Phải

Là một cậu bé khoảng mười ba, mười bốn tuổi, gầy nhom, đôi mắt tròn xoe và làn da sạm nắng. Cậu bé nhìn tôi rồi nhìn Vi Thanh, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn chút cảnh giác, nhưng rồi nhanh chóng quay đầu gọi lớn:

“MẸ ƠI ! CÓ NGƯỜI TRONG NHÀ KHOOOOO”.

Tôi siết nhẹ tay Tú Nhi. Cơ thể tôi vẫn còn đau, từng vết bầm và vết xước do cú va chạm hôm trước như đang nhói lên từng hồi. Nhưng ít nhất… tôi biết chúng tôi vừa có thêm một cơ hội.

Tạ ơn trời, Lúc này....chúng tôi đã an toàn. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó, một người phụ nữ trung niên với mái tóc hoa râm búi gọn vội vã chạy tới.Người phụ nữ đó đứng nhìn hai người chúng tôi với một ánh mắt kinh ngạc khi trông thấy có hai người lạ mặt xuất hiện trong nhà kho. Người phụ nữ đó sững người lại vài giây nhưng rồi nhanh chóng mở cửa to ra, bước hẳn vào trong, cẩn thận nhìn chúng tôi từ đầu đến chân. Lúc này, tôi và Vi Thanh đều đã kiệt sức, quần áo xộc xệch, dính đất cát, tóc tai rối bù, người còn vương đầy những vết thương nhỏ và bầm tím.

....

Sau vài giây đánh giá, bà dịu giọng hỏi

"Hai đứa là ai và sao lại ở trong đây ?"

Tôi bối rối không biết nên trả lời như thế nào cho hợp lí với cái hoàn cảnh hiện giờ của tụi tôi. Chả lẽ giờ tôi lại nói huỵch toẹt ra mình bị một đám giang hồ đuổi đánh bởi vì cái cô nhóc tò mò này. Hay là tôi nên bịa ra một câu truyện nào đó nhỉ ? Nhưng mà giờ bịa câu chuyện nào phù hợp với cái tình huống éo le của tụi tôi đây ? Tôi nhìn sang Tú Nhi, thấy em đang run nhẹ, gương mặt trắng bệch. Tôi biết em vẫn còn hoảng loạn. Không thể nói hết sự thật lúc này được.

* Chết tiệt, suy nghĩ đi Vũ Thanh Nhã. Bình thường cái mỏ mày lanh lắm mà, sao bây giờ không thể nói được câu nào vậy ? *

Dường như người phụ nữ ấy nhận ra sự bối rối của tôi và Vi Thanh nên không gặng hỏi nữa. Im lặng vài giây, rồi thở dài, ánh mắt từ cảnh giác chuyển thành thương cảm.

"Có vẻ hai đứa đã ở đây suốt từ đêm hôm qua tới giờ nên chắc chưa ăn gì đúng không ? Mau đi theo cô, vào nhà ăn tạm chút gì đi".

Nói rồi người phụ nữ đó quay trở lại căn nhà. Chúng tôi cũng không thể nào từ chối lòng tốt đó được. Một phần như người phụ nữ đó nói là chúng tôi chưa có gì bỏ vào miệng, phần khác là giờ nếu như bỏ đi mà gặp lại đám giang hồ kia thì sẽ phiền phức nên là thôi. Châm ngôn sống của tôi là nếu người ta có lòng mời thì mình có lòng nhận. Không nhận thì là ngu. Nhưng mà tùy trường hợp nào nha chứ tôi không phải người sống tạp. :))

Tôi cẩn thận quan sát mọi thứ xung quanh. Nhận thấy không còn mối nguy hiểm nào nữa mới thở phào nhẹ nhõm. Phía trước mặt chúng tôi là một ngôi nhà nhỏ, đơn sơ nhưng ấm cúng, nằm nép mình giữa vườn chuối và vài luống rau xanh mướt.

----------------------------------------------

"Hai đứa ăn nhiều vào. Ở trong còn nhiều lắm, hết thì cứ vào lấy thêm mà ăn cho no".

Người phụ nữ cười hiền hậu, giọng nói đậm chất quê nhưng ấm áp vô cùng đó tên là Tâm Hoa, sống cùng chồng và một đứa con trai tên là Tài Minh.

Tôi lén nhìn sang Tú Nhi, thấy em đang ăn một cách chậm rãi, như thể từng muỗng cháo nóng đang giúp em trấn an lại tinh thần. Ánh mắt em không còn hoảng loạn như lúc mới gặp nữa, mà thay vào đó là chút dịu lại. Còn tôi thì… bưng bát cháo trong tay, cảm nhận hơi ấm lan qua lòng bàn tay và cả tim. Bát cháo chỉ đơn giản là cháo trắng và chút muối tiêu, nhưng trong khoảnh khắc này, với tôi, nó ngon chẳng khác nào cao lương mỹ vị.Tôi vừa húp muỗng cháo đầu tiên thì cảm giác như cả cơ thể được tái sinh. Cái vị mằn mặn pha chút cay của tiêu, cộng với độ nóng vừa đủ như đang vỗ về cái bao tử đang biểu tình của tôi vậy. Nếu có ai đó lúc này đứng cạnh tôi mà hỏi “cháo ngon không?”, tôi thề tôi sẽ gật đầu lia lịa như con gà mổ thóc.

Vi Thanh thì vẫn đang im lặng ăn. Từng muỗng cháo được đưa lên môi rất từ tốn, như thể em sợ ăn nhanh quá thì cháo sẽ bay mất. Tôi liếc nhìn em lần nữa, thấy hai má em dần dần có sắc hồng trở lại. Không biết là do cháo nóng hay do tôi đang nhìn em chăm chú quá nữa. Nhìn em như vậy khiến tôi muốn giở cái thói chọc ghẹo gái của mình ra quá đi mất.

Tôi khẽ nghiêng đầu, cố kiềm chế cái miệng không chịu yên của mình. Nhưng mà thôi... nhịn không nổi. Cái cơ hội này ngon ăn quá, không chớp là uổng một kiếp lươn lẹo của tôi.

Tôi ho khan một cái, giả vờ nghiêm túc rồi nói:

“Ê Vi Thanh, cháo ngon vậy là do cháo ngon... hay do có tôi ngồi cạnh nên ngon hơn hả?”

Vi Thanh sặc một ngụm cháo, suýt nữa phun thẳng vào mặt tôi. May mà em ấy kịp che miệng lại, nhưng không cứu nổi ánh nhìn hình viên đạn phóng thẳng về phía tôi.

“Chị... chị có bị gì không vậy?” Em nói, giọng nửa ngượng, nửa tức, mà tai thì đỏ lên thấy rõ.

Tôi cười hề hề, thản nhiên múc thêm một muỗng cháo như không có gì xảy ra

“Thì hỏi cho biết thôi. Mà phản ứng vậy chắc là do... có tôi thiệt rồi. Chậc chậc, xinh đẹp quá là khổ”

“Vớ vẩn!”

Em ấy quay đi, nhưng tôi thề là tôi thấy khóe môi em đang nhếch lên một chút. Một chút xíu thôi, nhưng với tôi, đó là dấu hiệu tốt rồi. Tôi muốn em ấy được thoải mái ăn chứ không phải cái bộ dạng cứng ngắc kia. Tôi ghét phải thấy em ấy như vậy. Ăn mà cứ nơm nớp lo sợ. Mà khoan, từ bao giờ tôi lại quan tâm đến cảm xúc của người khác vậy chứ?

Thật kì lạ. Tôi như thể đã biến thành người khác từ khi tiếp nhận nhiệm vụ này. Liệu sự thay đổi này có phải là một dấu hiệu tốt với tôi không. Hay chỉ đơn thuần là đang bị kéo vào một mớ rối rắm vượt quá tầm kiểm soát? Có lẽ phải để thời gian trả lời rồi. Hi vọng mọi chuyện sẽ theo chiều hướng tích cực.

Tích cực theo cả nghĩa...tôi cũng chẳng ngờ đến.

Tích cực theo cách mà trái tim tôi không còn kiểm soát được nữa.