"Oáp"
Tôi trở mình tỉnh giấc và giật mình khi thấy Vi Thanh đang nằm ôm mình ngủ.
"Chết thật".
Tôi nhẹ nhàng gỡ tay của Vi Thanh ra để tránh làm em ấy thức giấc. Bỗng nhiên em ấy trở mình khiến cho tôi giật mình nín thở không dám động đậy thêm nữa. Cứ nằm im để cho em ấy ôm như vậy. Cái tư thế này khiến cho tôi cảm thấy khó chịu vậy nên tôi nhẹ nhàng xoay mình thật khẽ để tránh đánh thức em ấy dậy. Vì lưng tôi bị thương nên không thể nằm ngửa được."Ưʍ...".
Thôi xong, không biết Vi Thanh có tỉnh giấc không nhỉ.
"Quái lạ. Tại sao mình lại cảm thấy lo lắng khi em ấy bất chợt tỉnh giấc nhỉ?".
Tôi từ từ hé mắt ra để xem Vi Thanh có tỉnh giấc hay không.
"Đẹp thật".
Tôi phải công nhận rằng từ lúc tôi nhận cái nhiệm vụ nằm vùng này đến giờ toàn gặp mĩ nữ. Mấy ông cảnh sát kia chắc sẽ phải ghen tị với tôi. Tôi đắc ý cười nên không chú ý đến cái người bên cạnh đã tỉnh giấc từ bao giờ." Sao chị tự nhiên lại cười vậy? ".
" Trời má, giật hết cả mình. Em tỉnh từ lúc nào vậy? "
Tôi lấy tay vuốt ngực để trấn tĩnh bản thân mình lại.
" Đâu phải em muốn hù dọa, chẳng qua chị lo mải suy nghĩ nên mới giật mình. Với lại em tỉnh dậy từ lâu rồi do chị không để ý đến đó chứ ".
Chậc, cũng đúng. Do tôi mải mê chìm đắm trong sự đắc ý nên không để ý rằng em ấy tỉnh dậy từ lúc nào. Nhưng do cái tính không muốn chịu thua ai nên tôi vẫn cố gắng bào chữa cho mình.
" Nhưng dù vậy thì em cũng phải nói hoặc lên tiếng chứ. Em làm vậy khiến tim tôi sắp rớt ra ngoài rồi ".Nói rồi tôi làm động tác ôm ngực để tim không bị rớt ra.
" Chả phải em lên tiếng rồi đó sao, vậy mà chị lại nói em không lên tiếng".
Ờ nhể, chẳng phải em ấy đã lên tiếng rồi mà. Mày hồ đồ quá rồi Thanh Nhã. Cố gắng làm chi để giờ bị cứng họng không nói được lời nào. Mày quá ngu ngốc khi lấy lí do đó. Thật ngu ngốc." Chậc, bỏ đi. À mà sao bọn nó lại bắt em vậy".
Hôm qua đến giờ mải lo chạy trốn quá nên quên mất điều này. Sẵn đây hỏi thẳng luôn để còn biết đường tính tiếp.
"Em cũng không biết nữa. Hôm qua em đi làm thủ tục nhập học, lỡ đi qua một đám người kia đang làm điều gì đó mờ ám lắm. Em thấy vậy nên bám theo. Ai mà có dè lo mải quá nên không để ý rằng tụi nó đã phát hiện ra em. Và mọi chuyện tiếp theo như những gì xảy ra từ hôm qua đến giờ á. Hên mà có chị..."
Đúng vậy, hên là lúc đó có chị xuất hiện cứu rỗi đời em...