Lúc 7 giờ 35 phút, tôi ngước nhìn lên tấm bảng hiệu lớn với dòng chữ
"BAR".
Không hiểu sao Quách Văn Thành lại đổi địa điểm đã hẹn trước sang nơi này. Không phải tôi không thích đến những chỗ như thế này . Thật ra, tôi cũng muốn được vui chơi, xả stress. Nhưng do đặc thù công việc luôn bận rộn, nên đã lâu rồi tôi không còn tham gia những buổi tụ họp như vậy nữa.
Tối nay, tôi ăn mặc khá đơn giản,áo thun trắng và quần jeans dài. Cơ thể tôi vẫn còn khá săn chắc nhờ thường xuyên tập thể dục, và với chiều cao 1m68, tôi thấy bộ đồ này cũng không đến nỗi tệ. Không phải tôi không thích mặc váy, thỉnh thoảng tôi vẫn mặc váy khi đi nằm vùng, nhưng vì váy khá vướng víu khi vận động, cộng thêm vết thương trên người vẫn chưa lành hẳn, nên tối nay tôi quyết định mặc đồ đơn giản cho thoải mái.
Với lại, tôi đâu ngờ điểm đến lại là nơi này.
"Alo, em nghe ạ."
"Em đến địa điểm mới anh gửi trong nhóm chưa?"
Ở sở cảnh sát, để tiện trao đổi thông tin, đội 3 chúng tôi có một nhóm chat riêng.
"Vâng, em đến rồi ạ."
"Phòng số 39 nhé."
"Vâng, em vào ngay."
Tôi cúp máy rồi đẩy cửa bước vào.
Âm nhạc ở đây cực kỳ lớn, đủ sức khiến đầu óc người ta muốn nổ tung. Quán bar này đầy rẫy những cô gái ăn mặc gợi cảm và những chàng trai phong độ diện đồ xa xỉ. Tôi thầm nghĩ, hôm nay là ngày thường mà còn thế này, cuối tuần thì không biết nơi này sẽ biến thành cái gì.
Cuối cùng tôi cũng tìm thấy phòng số 39.
Người đầu tiên chào đón tôi là “nhà tài trợ” cho buổi chơi hôm nay, Quách Văn Thành.
"Chào mọi người."
Tôi lịch sự lên tiếng.
"Ngồi đây đi em."
Quách Văn Thành chỉ vào chỗ trống bên trái mình.
Tôi gật đầu, ngồi xuống.
"Sao nay anh đổi địa điểm vậy? Bộ tính chơi lớn hả ?".
"Anh cũng muốn một lần đến thử mấy chỗ thế này, xem giới trẻ thích gì. Giờ thì hiểu rồi đó."
Quách Văn Thành khẽ cười, đưa cho tôi một ly rượu.
"Chào mọi người!"
"Cuối cùng anh cũng đến. Hôm nay sao đến muộn vậy ?" .
Tôi hỏi khi thấy đội trưởng Vũ Quân Thắng bước vào.
Quách Văn Thành đứng dậy, bước tới cạnh đội trưởng, cười nói:
"À, phải bàn công chuyện với cấp trên về vụ án nên đến trễ."
"Vụ án thì xong rồi, mà mấy ổng còn không tha cho sếp ha" .
Tôi lắc đầu cười khẽ.
"Chắc còn mấy chuyện lặt vặt thôi. Mà để chuộc tội đến trễ, anh đội trưởng khao tăng 2 nha !".
Quách Văn Thành nói với vẻ mặt đắc ý.
"Hả?".
Vũ Quân Thắng ngạc nhiên đến mức há hốc mồm, mắt tròn như chữ O.
Tôi bật cười trước trò “né tiền” quen thuộc của đội phó. Dù là đội trưởng, nhưng Vũ Quân Thắng luôn nghiêm túc chỉ khi làm việc. Còn ngoài giờ, anh thường bị mọi người trêu chọc, đặc biệt là Quách Văn Thành, người chẳng bao giờ bỏ lỡ cơ hội.
"Sao? Thấy ổn không?"
"Ờ… thì… cũng được thôi…"
"Yeahhh! Hoan hô! Cuối cùng cũng thoát !".
Quách Văn Thành sung sướиɠ nhảy cẫng như con nít.
"Nhìn anh kìa, chẳng khác gì một đứa trẻ." .
Tôi bật cười.
"Ai bảo anh nói làm chi…" .
Đội trưởng chỉ biết lắc đầu.
"Thôi nào, giờ thì cùng vui chơi đi! Quên hết mệt mỏi, mặc kệ đời luôn!" .
Một người khác trong tổ lên tiếng khi thấy cả bọn còn đứng tám chuyện ngoài cửa quá lâu.
Sau cuộc vui đó, chúng tôi rủ nhau đi hát karaoke. Và dĩ nhiên, người chi trả cho cả tăng hai chính là đội trưởng đáng kính của tổ 3.