Chương 28

Nàng chỉ thấy hắn liên tục che chắn người qua lại cho mình, thân mình thỉnh thoảng nghiêng sang, khuôn mặt lộ vẻ phiền muộn, nhưng không nhường đường.

Một phụ nhân mang giỏ đi qua họ. Lệ Tranh hơi đưa tay, che giỏ trên lưng người nọ, rồi dừng bước, khéo léo né sang một bên.

Hắn nâng cánh tay lên, vừa khéo che cho Thịnh Dao phía sau một khoảng không không người, bóng tối phủ xuống, nàng được hắn chắn trọn vẹn, hoàn toàn không bị bất kỳ ai chen tới.

Thịnh Dao khẽ giật mình, còn chưa kịp phản ứng, bóng tối trước mắt đã tản đi, nàng vội vàng tiếp tục theo sau Lệ Tranh.

Thì ra để nàng đi phía sau là có ý này.

Không biết từ lúc nào, vành tai Thịnh Dao lại phiếm hồng, nhịp tim từ lần đầu loạn đi rồi đã chẳng thể bình ổn trở lại.

Bên tai rõ ràng ồn ào vô cùng, nhưng nàng lại chỉ nghe thấy tiếng tim mình như nai con loạn nhịp. Hắn quả nhiên là người chu đáo.

Trong lòng Thịnh Dao ấm áp, nhưng nàng không hay biết, răng hàm của Lệ Tranh đi phía trước suýt nữa bị hắn nghiến đến nát.

Sao hắn biết được chợ lại là nơi chen chúc đến thế! Lệ Tranh có một thoáng hối hận vì để Thịnh Dao lúc này đi phía sau mình. Nhưng nghĩ lại, với vóc dáng nhỏ nhắn của nàng, đứng phía trước cũng chẳng chắn được gì.

Đang nghĩ vậy, ngón tay buông thõng bên chân Lệ Tranh đột nhiên bị một cảm giác mềm mại chạm vào. Hắn giật mình cúi đầu, lại thấy Thịnh Dao từ phía sau móc lấy ngón tay hắn.

Lệ Tranh thoáng sững sờ, còn chưa kịp phản ứng thì đã bị lực đạo vương vấn của nàng kéo nhẹ một cái.

“Lệ Tranh, chúng ta sang bên kia xem đi, bên kia ít người hơn.”

Gương mặt Thịnh Dao hơi nóng, chỉ cảm thấy trên mặt đã nhuộm sắc hồng. Chỉ mới móc lấy ngón tay của Lệ Tranh thôi cũng đủ khiến tim nàng đập loạn, cho nên nàng không dám đối diện với hắn, chỉ kéo hắn đi thẳng về phía có ít người hơn.

Lối này quả nhiên không đông đúc như đường chính, khách qua lại ít hẳn.

Không gian bên người rộng ra, Lệ Tranh bỗng rút lại tay mình.

Thịnh Dao khẽ ngẩn ra, vừa ngẩng đầu chạm vào ánh mắt Lệ Tranh liền vội xấu hổ dời đi: “Bên này ít người, chúng ta đi xem thử đi.”

Thịnh Dao lại một lần nữa không giữ quy củ mà bước lên trước Lệ Tranh. Nhưng lần này hắn không lên tiếng gọi nàng trở lại.

Ngón tay vừa bị nàng móc lấy trong tay áo Lệ Tranh bất giác động nhẹ. Hắn hạ mắt nhìn, như đang phân biệt xem vì sao trên đó vẫn còn lưu lại hơi ấm không thuộc về mình.