Bữa sáng hôm nay, trên bàn nhiều thêm một cái bát gỗ cũ kỹ, đặt cạnh mấy bát đĩa sứ thì có phần lạc lõng.
Thịnh Dao vốn đã quen, bày bát đũa, dọn thức ăn xong liền ngồi xuống bên cạnh Lệ Tranh.
Nàng nhìn quanh một vòng: “Thừa Chiêu đâu? Hắn ăn sáng chưa?”
Lệ Tranh gắp thức ăn, nhạt giọng: “Hắn không ở đây.”
Sáng nay hắn đã sai Thừa Chiêu đi làm việc, chẳng qua việc này chẳng cần nói với Thịnh Dao.
Thịnh Dao cũng không gặng hỏi, ăn vài miếng rồi chợt nhớ ra: “Thế còn người, hôm nay có việc gì bận không?”
Câu hỏi vốn chẳng vượt lễ, nhưng lại khiến Lệ Tranh mơ hồ dấy lên dự cảm chẳng lành.
Ngậm miếng ngon trong miệng, hắn đáp: “Không.”
Quả nhiên, hai mắt Thịnh Dao sáng rực: “Thế thì tốt quá! Hôm nay chúng ta cùng đi chợ nhé?”
“Đi làm gì?”
“Mua rau.”
Lệ Tranh suýt nghẹn, chút nữa thì sặc cả ngụm canh trong cổ.
“Ngươi… muốn ta cùng ngươi đi mua rau?”
Thịnh Dao mới chỉ đến được hai ngày, đã liên tiếp khiến Lệ Tranh sửng sốt nhiều lần.
Lệ Tranh thậm chí đã cạn lời, không biết dùng từ gì để diễn tả sự táo bạo đến mức trời không dung đất không tha của Thịnh Dao.
Nhưng hắn cũng không hiểu tại sao, bản thân lại vẫn cùng nàng ra ngoài.
Là vì hứng thú sôi nổi của nàng thực sự khiến người ta không nỡ phá tan. Hay là vì khi nàng cười cong mắt, hai lúm đồng tiền khiến hắn nhìn mê mẩn?
Lệ Tranh nghĩ không rõ, nhưng cũng chẳng mấy vui vẻ. Thịnh Dao thì lại lắm lời, liên miên hỏi: “Sườn hay giò heo? Lệ Tranh, người thích cái nào hơn?”
Lệ Tranh trả lời cho xong chuyện: “Không mua cả hai được à?”
Thịnh Dao nghĩ một lát, mới bừng tỉnh: “Đúng nhỉ, vậy mua cả hai, còn mua gì nữa nhỉ?”
Lệ Tranh lạnh nhạt đáp: “Đến nơi rồi tính cũng không muộn.”
“Cũng đúng, nhưng phải chuẩn bị trước chứ, không thì lát nữa lúng túng lắm.”
Nói chung chỉ có Thịnh Dao mới mua chút đồ đã lúng túng rối rắm như vậy. Lệ Tranh đưa tay xoa trán, vẻ bất lực: “Chỉ là đi mua đồ thôi, ngươi có vẻ hơi hứng quá mức.”
“Không giống nhau đâu.” Thịnh Dao nói, nhưng giọng nàng dần hạ thấp, tai đỏ ửng, mắt nhìn xuống những ngón tay nhỏ đang khẽ khua: “Rốt cuộc là lần đầu tiên ta cùng người đi mua đồ mà.”
Lệ Tranh không nghe rõ tiếng nàng thầm thì, lười biếng liếc mắt: “Lẩm bẩm gì thế?”
Thịnh Dao lắc đầu lia lịa: “Không có gì.”
Màu đỏ trên tai nàng lan sang má, đành đổi chuyện khác hỏi: “À, Lệ Tranh, sao vẫn chưa thấy cha nương của người?”
Lệ Tranh nghe vậy nhíu mày. Nha hoàn nho nhỏ này lại còn thăm dò tới người nhà hắn. Nàng còn không đủ sức hầu hạ một mình hắn, lại dám bắt hắn hâm cơm thừa, rửa bát, còn phải đi chợ cùng nàng.