Hắn không cần học thứ này!
Thịnh Dao gật đầu: “Được thôi, vậy người đi rửa bát đi nhé, ta đun nước xong sẽ gọi.”
Trong lòng nàng nghĩ, đời sống phu thê bình thường hẳn là như vậy.
Mẫu thân đã dạy, bản thân từ nhỏ ở nhà cũng thấy, cũng học được, chính là thứ mà bây giờ nàng muốn cùng Lệ Tranh từ từ trải qua.
Thịnh Dao khẽ mỉm cười, tâm tình đầy mong ngóng, thong dong đi về phía sân sau.
Chỉ còn lại một mình Lệ Tranh ngồi trước bàn, nhìn chiếc đĩa trống không, sắc mặt chập chờn khó đoán.
*
Thừa Chiêu đã dùng tốc độ nhanh nhất để mua cơm canh mới từ trong thành mang về.
Quả nhiên, như Lệ Tranh dự liệu, đều là những món mang hương vị đặc trưng của Liễu Dương.
Bước vào sân, hắn lại thấy phòng chính cửa mở toang nhưng bên trong chẳng có ai. Phòng nhỏ bên cạnh tối om, chẳng thấy bóng dáng Thịnh Dao.
Chỉ có nhà bếp sáng đèn, bên trong lác đác vọng ra tiếng động.
Thừa Chiêu xách hộp cơm tiến đến gần, nghĩ ngay rằng người trong bếp hẳn là Thịnh Dao cuối cùng cũng chịu làm việc.
Vừa bước đến cửa, chưa nhìn thấy người đã cất tiếng gọi: “Thịnh cô nương, cô có thấy chủ…”
“Xoảng!”
Một tiếng vỡ giòn tan cắt ngang lời hắn ta.
Thừa Chiêu giật thót, ngẩng đầu nhìn, hai mắt mở to đầy kinh hãi.
Lệ Tranh đứng bất động trước bồn nước, nét mặt lạnh lùng, hai tay lúng túng lơ lửng giữa không trung, đầu ngón tay còn ướt, dưới chân toàn là mảnh sứ vỡ nát.
“Chủ tử…”
Lệ Tranh thản nhiên ngẩng đầu, bước qua mảnh vụn, ánh nhìn dừng lại trên hộp cơm trong tay Thừa Chiêu.
Thừa Chiêu vội vàng nói: “Chủ tử, thuộc hạ đã mang cơm canh về.”
“Ngươi ăn đi, ta ăn rồi.” Lệ Tranh nhạt giọng: “Tiện thể rửa luôn bát.”
“Dạ…?”
*
Sáng hôm sau, Thịnh Dao mới phát hiện trong tủ bát thiếu mất một cái. Nàng ló đầu từ bếp ra hỏi: “Lệ Tranh, cái bát sứ trắng có hoa văn hôm qua, người rửa xong để đâu rồi?”
Lệ Tranh lúc này đang ung dung tựa vào ghế dựa.
Sáng nay hắn thấy Thịnh Dao rốt cuộc cũng biết điều, chủ động vào bếp nấu cơm, tâm trạng còn thoải mái. Nhưng vừa nghe hỏi vậy, sắc mặt hắn thoáng cứng đờ.
Không thấy đáp lại, Thịnh Dao lại thò người ra thêm chút: “Lệ Tranh?”
Hắn hờ hững nhấc mí mắt, bình tĩnh nói: “Vỡ rồi.”
Thịnh Dao khựng lại, môi mấp máy, thoáng chốc chẳng biết nên nói gì.
Nàng hiếm hoi nhạy cảm nhận ra hắn có phần ngượng ngập, liền tinh ý không truy hỏi nữa.
Chỉ khẽ “ồ” một tiếng, trong bụng thầm than sao rửa bát cũng có thể làm vỡ, rồi quay vào bếp.