Lệ Tranh hơi điều chỉnh tư thế, khẽ đáp: “Ta quen ăn cay.”
Nói rồi gắp một miếng thịt xào cay cho vào miệng, rõ ràng hài lòng: “Món này không tệ.”
“Người thích thì tốt quá rồi!” Thịnh Dao hớn hở nói: “Ta không biết người có ăn cay không nên hôm nay còn nấu nhạt đi một chút, khẩu vị hai ta giống nhau, thật tốt quá.”
Lệ Tranh liếc nhìn nàng một cái.
Câu “chuyện này không được tái phạm” hắn vốn định nói vào buổi sáng, giờ vẫn chưa có cơ hội thốt ra.
Nhưng lúc này, dường như mới là lúc phải để nàng hiểu rõ vài quy củ…
“Ngày mai người muốn ăn gì? Hay để ta nấu vài món theo khẩu vị của ta cho người nếm thử? Nếu người thích, sau này ta sẽ biết mà làm cho hợp ý.”
Lệ Tranh: “…”
Thịnh Dao nhìn gương mặt không biểu lộ cảm xúc gì của hắn, chẳng đoán được tâm tư, chỉ đầy mong chờ mà hỏi tiếp: “Thế nào?”
Lệ Tranh: “…”
“…Được thôi.”
Nhận được lời đáp khẳng định, Thịnh Dao vui vẻ rút ánh mắt về, hơi ngượng ngùng nhưng cũng phấn khích, dịu giọng nói: “Vậy mau ăn đi, kẻo lát nữa nguội mất. Còn chuyện ngày mai muốn ăn gì, nghĩ xong rồi nói ta cũng không muộn.”
Trong thoáng chốc, Lệ Tranh sinh ra cảm xúc phức tạp. Hắn hơi hối hận vì vừa rồi tựa như đã bỏ lỡ một cơ hội khá tốt để lập quy củ.
Nhưng rồi lại chẳng muốn lặp lại chuyện ấy, làm bầu không khí vừa yên hòa trở nên gượng gạo, nghiêm khắc.
Hắn không nghĩ sâu thêm, chỉ lặng lẽ động đũa.
Không biết vì đói, hay vì đã lâu rồi không ăn được bữa cơm hợp khẩu vị, hắn bất giác ăn nhiều hơn thường lệ. Đến khi hồi thần lại, đĩa đã sạch trơn.
Thịnh Dao trông có vẻ rất vui khi thấy Lệ Tranh thích món ăn nàng nấu.
Ngay sau khi hắn đặt đũa xuống, quay đầu liền bắt gặp Thịnh Dao đang mỉm cười, đôi mày cong cong, ánh mắt sáng rỡ nhìn hắn.
Lệ Tranh khẽ run mi mắt, giả vờ ho khan, trầm giọng: “Cũng… không tệ.”
“Ừm ừm!” Thịnh Dao vừa gật đầu cười, vừa đứng lên.
Lệ Tranh thu tay, nhường chỗ để nàng dọn bát đũa.
Hắn vừa ngồi thẳng dậy, liền nghe nàng thuận miệng nói: “Vậy người nhớ rửa sạch bát đũa, để vào tủ chén, kẻo bụi bám vào. Ta đi đun nước tắm trước đây.”
Ánh mắt Lệ Tranh khựng lại, thấy nàng quả nhiên xoay người định rời đi: “Thịnh Dao!”
“Hở?” Thịnh Dao quay đầu, ngạc nhiên: “Có chuyện gì vậy?”
“Ngươi… muốn ta rửa bát?”
Thịnh Dao hơi ngẫm nghĩ: “…Chẳng lẽ người, cũng không biết rửa bát?”
Lệ Tranh: “…”
“…Vậy, ta dạy người nhé?”
Lệ Tranh hít sâu một hơi, gân xanh nơi ấn đường giật giật: “Không cần.”