Chương 23

Nàng quay lưng lại, hàng mi cụp xuống, trong mắt ẩn chút e lệ: “Ta nghĩ, chúng ta chắc chắn sẽ có thể sống hòa thuận với nhau.”

Cơn tức giận bị dồn ép từ lúc trở về, hết đợt này đến đợt khác trong lòng Lệ Tranh, thế mà vào khoảnh khắc ấy lại tan biến sạch sẽ.

Khóe môi hắn không nhịn được mà khẽ nhếch, cảm thấy buồn cười với dáng vẻ biết mình vụng về nhưng lại rất nghiêm túc kể ra ưu điểm của nàng.

Có lẽ trước đó hắn đã quá vội vàng, quá độc đoán.

Thịnh Dao có tay nghề nấu ăn ngon, lại vừa đơn thuần vừa ngoan ngoãn, cho dù không hiểu quy củ, thì cũng chẳng phải hoàn toàn không thể lưu lại trong nhà người ta.

Quy củ sớm muộn cũng học được.

Biết đâu nàng thực sự có thể trở thành một nha hoàn tốt.

Đang nghĩ vậy, Thịnh Dao bỗng quay đầu nhìn hắn, nghiêm túc nói: “Cho nên, ta có một yêu cầu nho nhỏ.”

Tâm trạng Lệ Tranh còn coi như tốt, hắn hơi nhướn mày: “Nói đi.”

“Về sau khi người ra ngoài, lúc nào đi, lúc nào về, đi đâu, làm gì, có thể nói với ta một tiếng được không?”

Lệ Tranh: “…”

Ấn đường hắn giật hai cái, khóe môi cứng lại, sự mềm mại vừa thoáng qua trong lòng chợt tan biến sạch.

“Ngươi muốn ta phải báo cáo hành tung cho ngươi sao?”

Thịnh Dao không hiểu, nàng cảm thấy yêu cầu mình đưa ra nào có gì khó khăn.

Lệ Tranh lại ném cho nàng một câu khó hiểu ấy, rồi không hề nhắc lại nữa.

Cơm canh đã hâm nóng xong, bưng lên bàn, Lệ Tranh tạm thời cũng chẳng còn tâm tư nghĩ đến chuyện vừa rồi.

Chóp mũi khẽ động, ngửi thấy hương thơm bốc lên, hắn thuận miệng hỏi: “Quê nhà ngươi khẩu vị khác với Liễu Dương sao?”

Hắn không biết thôn Hoa Khê nằm chính xác ở đâu, chỉ nghe nói cách Liễu Dương không xa lắm, đại khái cũng cùng một hướng.

Thịnh Dao chỉ bày một đôi bát đũa, rồi thản nhiên ngồi ngay bên cạnh hắn: “Chắc cũng không khác mấy, nhưng ta không thích vị vừa chua vừa ngọt, ăn rất lạ miệng.”

Môi Lệ Tranh hơi mấp máy, vốn định bảo nàng đổi chỗ, không nên ngồi sát cạnh hắn thế này, nhưng nghe xong câu ấy lại thôi, bất ngờ nhướng mày.

Có cảm giác như ở nơi xa lạ này, cuối cùng hắn cũng tìm được một người đồng cảm về khẩu vị.

Thịnh Dao lại hiểu sai ý: “Người thích khẩu vị Liễu Dương sao? Vậy ta…”

Chưa để nàng nói hết, Lệ Tranh đã nhanh chóng mở miệng ngắt lời: “Không thích.”

Trong lòng Thịnh Dao mừng rỡ, mắt sáng rỡ: “Thế người thích khẩu vị thế nào?”

Có người ngồi sát bên khiến Lệ Tranh thấy không quen. Hắn định đưa tay gắp thức ăn, nhưng cánh tay khẽ động đã chạm phải cánh tay nàng đặt hờ trên bàn.