Nghe hắn hối thúc lần nữa, Thịnh Dao cũng hơi bực bội. Nàng quay đầu lại, nhìn hắn nói: "Đợi trời tối hẳn rồi phơi quần áo sẽ bất tiện, hoặc là người tự hâm nóng, hoặc là chờ thêm một lát."
Dù Thịnh Dao hơi giận, nhưng lời nói ra vẫn mềm mại.
Cơn giận dâng lên trong l*иg ngực Lệ Tranh, thoáng chốc lại bị giọng nói dịu dàng ấy xoa dịu, lời đến miệng lại bị nuốt xuống.
Thịnh Dao nhanh chóng treo y phục lên dây.
Lệ Tranh chỉ có thể mím môi, ngồi xuống bàn đá bên cạnh, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt khó lường dõi theo nàng.
Thịnh Dao phơi đồ xong, vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh nhìn chằm chằm vào mình.
Lệ Tranh đúng là đói thật, nhưng giờ đây cũng đã no giận. Bởi vậy hắn chẳng nói gì, nhưng nét mặt âm trầm đã nói lên tất cả.
Dù Thịnh Dao có chậm chạp đến đâu cũng cảm nhận được tâm trạng hắn không vui, nhưng lại không rõ hắn bực vì điều gì. Nàng vẫy tay với hắn: "Lệ Tranh, người đi theo ta."
Lệ Tranh khẽ nhướng mày, dường như đã quen với sự cả gan vượt khuôn phép của nàng, chẳng buồn ngạc nhiên nữa. So với chuyện chưa có cơm ăn, hắn thậm chí chẳng buồn chấp nhặt nàng lúc này.
Hắn nghiến răng, chờ đến khi nàng bước đi mấy bước về phía bếp, rốt cuộc vẫn đứng dậy đi theo.
Vào bếp, Thịnh Dao nhìn thoáng qua mấy món ăn đã bị mở nắp, quay đầu nói: "Lệ Tranh, mấy thứ này không tính là đồ ăn thừa đâu, đều là ta nấu từ trưa, ta chưa đυ.ng đến mấy, hoàn toàn ăn được. Người thử một chút xem sao?"
Lệ Tranh: "..."
Ý định thỏa hiệp thoáng lướt qua trong lòng hắn, nhưng rất nhanh lại bị hắn đè xuống.
Thịnh Dao lại nói: "Ta không biết ban ngày người đi đâu, có về nhà ăn không, nhưng sáng nay ta đã nói là sẽ nấu món ngon cho người ăn chung, nên ta mới nấu bữa này. Nhưng người không về, ta chỉ ăn một chút, cho nên..."
Nên là lỗi của hắn sao?
Lệ Tranh hơi mấp máy môi, hồi lâu sau, chỉ nhàn nhạt ra lệnh: "Hâm nóng rồi bưng ra, ta ăn trong phòng."
Nói xong liền xoay người định đi.
Thịnh Dao vội gọi hắn lại: "Người không biết hâm cơm sao?"
Lệ Tranh khựng bước trong giây lát, thoáng cứng người.
Đúng là hắn không biết.
Nhưng hắn cũng đâu cần biết chứ.
Hắn còn chưa kịp đáp. Thịnh Dao đã sải bước đến bên cạnh, nhẹ nhàng kéo ống tay áo hắn một cái: "Ta dạy người, lại đây học đi."
Lệ Tranh kinh ngạc trợn mắt, trong thoáng chốc mất tập trung đã bị kéo đi, cứ thế để Thịnh Dao dắt đến trước bếp lò.
Hắn không tin nổi nhìn nàng, thậm chí muốn mở đầu nàng ra xem thử.
Vì cớ gì mà nàng lại nghĩ rằng hắn cần học mấy thứ này chứ!