Hắn dời ánh nhìn, chuyển sang mấy kẻ đang vây quanh nàng, sải bước tiến lại.
Đám kia lập tức biến sắc, vừa kinh hãi, vừa bối rối nhìn hắn.
Đến khi Lệ Tranh đứng sát bên Thịnh Dao, còn chưa kịp mở lời, một tên trong bọn đã cuống quýt nói: "Thật… thật sự thành thân rồi sao? Thứ lỗi, bọn ta không biết nàng đã có phu quân, bọn ta đi ngay đây, đi ngay!"
"Phải, phải, thứ lỗi!"
"Mau đi thôi, đi nào!"
Bọn chúng chỉ là mấy tên du thủ du thực, ham chòng ghẹo nữ tử yếu đuối, đơn độc. Nhưng giờ gặp ngay chính chủ, nào dám gây chuyện, liền vội vã quay đầu chạy biến.
Lệ Tranh nhìn theo bóng mấy kẻ đó khuất dần, đáy mắt khó dò. Rồi hắn thu lại ánh nhìn, quay sang Thịnh Dao: "Ngươi nói với bọn chúng rằng ta là phu quân ngươi?"
Thịnh Dao thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng trút được căng thẳng. Nàng có chút ngượng ngùng, lí nhí đáp: "Không được sao?"
Lệ Tranh cười nhạt.
Hắn không biết nên khen nàng một lần hiếm hoi thông minh, lúc gặp nguy còn biết dùng lời hù dọa. Hay phải nói nàng lớn gan đến mức dám tùy tiện dựng lên thân phận chủ tử.
Thịnh Dao bị hắn cười càng thêm xấu hổ, cúi đầu vân vê ngón tay, lí nhí biện bạch: "Dù sao sau này cũng là vậy mà…"
Cơn gió thoảng qua, lay động tán lá xào xạc không xa.
Lệ Tranh không nghe rõ: "Ngươi nói gì?"
Thịnh Dao làm sao dám lặp lại, lập tức lắc đầu, vội vàng chuyển chủ đề: "Sao người lại đến đây?"
Nàng còn dám hỏi?
Lệ Tranh híp mắt lại: "Ngươi nên về làm cơm rồi."
Thịnh Dao ngẩn người: "Cơm canh còn trên bếp đấy, chỉ cần hâm nóng lại là ăn được, người chưa ăn sao?"
"Ta không ăn đồ thừa." Cũng chẳng biết hâm thế nào.
Thịnh Dao: "…"
Nàng khẽ nhắc hắn: "Như vậy rất lãng phí."
Lệ Tranh không muốn tranh luận với nàng về chuyện lãng phí hay không. Hắn hờ hững nói: "Đi, về thôi."
Nghe thấy tiếng bước chân lẻ loi theo sau, hắn lại hỏi: "Sao ngươi đi đường này?"
Thịnh Dao hơi ấm ức, chu môi đáp: "Mấy kẻ đó đột nhiên xuất hiện bên bờ sông trêu chọc ta, ta bảo chúng đi nhưng chúng không chịu, ta hoảng quá, vội thu quần áo rồi quay đầu bỏ đi, chẳng kịp nhìn đường, cho nên mới..."
Nói đến đây, nàng khựng lại, bước nhanh hơn hai bước để đi ngang hàng với Lệ Tranh, giọng điệu tủi thân biến mất, thay vào đó là niềm vui rạng rỡ: "May mà người đến đón ta."
Lệ Tranh bỗng dừng bước: "Ta không phải đến đón ngươi."
Hắn đến bắt nàng về nấu cơm.
Thịnh Dao cũng dừng lại, ngơ ngác há miệng: "Ơ?"
Lệ Tranh lặng lẽ thở dài, thu hồi ánh mắt khỏi vẻ mặt ngây ngốc của nàng, chợt cảm thấy nếu thật sự giữ nàng lại, e rằng phải dạy dỗ nàng không ít quy củ.
Hắn cất bước đi tiếp, giọng bất đắc dĩ: "Ngươi đi sau ta."
"...À."
*
Về đến trong trạch viện, trời đã chạng vạng.
Lệ Tranh tùy tay châm sáng ngọn đèn ngoài sân, quay đầu lại đã thấy Thịnh Dao đang bận rộn với đống y phục ướt mới giặt, vẫn chưa có ý định vào bếp.
Hắn đặt cây châm lửa xuống, bất mãn nhắc nhở: "Thịnh Dao, đi làm cơm."
Đến lúc này hắn càng chắc chắn, nha đầu như Thịnh Dao, nếu vào nhà nào khác, nhất định không thể giữ lại. Trừ nơi này của hắn, nếu nàng ra ngoài làm việc, e là chỉ có thể ra đường uống gió Tây Bắc!