Chương 17

Hôm nay, tại trà thất, hắn đã hoàn toàn xác nhận nàng không phải do huyện lệnh phái đến.

Nàng vốn không phải hạ nhân được sắp xếp đến phủ hắn, vậy cũng không cần thiết phải giữ lại, để nàng không lỡ dở nơi nên đến.

Thế nhưng, Lệ Tranh chỉ nhàn nhạt nói: “Ừ, nàng không đi đâu được.”

Với dáng vẻ đó của nàng, e rằng vào phủ người khác, chẳng đến nửa canh giờ đã bị đuổi đi.

Hắn lại cất giọng: “Chuyện này mới chỉ bắt đầu, ngày dài còn lắm chuyện, bọn chúng đâu dễ dàng từ bỏ. Hôm nay ta đã lấy cớ thoái thác, vậy tất phải giữ nàng lại, nếu không chẳng phải lộ sơ hở ư?”

“Thuộc hạ hiểu, chủ tử nói rất đúng, là thuộc hạ sơ suất.” Thừa Chiêu chắp tay, rồi hỏi: “Vậy có cần nhắc nhở nàng ta một chút?”

“Không cần, nàng ta chẳng khôn khéo gì cho cam, nếu biết sự thật, e là càng dễ lộ sơ hở. Ngươi tìm hiểu xem nàng ta vốn phải tới nhà ai, kín đáo đưa chút bạc bồi thường, rồi ém nhẹm chuyện này đi.”

“Vâng, ngày mai thuộc hạ sẽ đi tra.”

Hắn nhớ lại một chút, rồi nói: “Hình như là một nhà họ Lý.”

Lệ Tranh cưỡi ngựa trở về phủ viện trong rừng trúc, vừa vặn đến giờ cơm tối, thế nhưng trong viện chẳng thấy khói bếp bay lên.

Đẩy cửa bước vào, sân viện yên tĩnh lạ thường, tựa như không có lấy một bóng người.

Mãi một lúc sau, mới có chút động tĩnh truyền ra từ gian phòng bên, chứng tỏ nơi đó có người cư ngụ.

Lệ Tranh khẽ nhíu mày, chợt nhớ ra sáng nay rời đi quá vội vàng.

Tiểu nha đầu này vốn chẳng hiểu quy củ, hắn cũng chưa căn dặn nhiều, chỉ e nàng còn không biết lúc chủ tử vắng mặt thì phải làm gì trong phủ.

Đang trầm tư, cửa phòng bên chợt mở ra từ bên trong.

Thịnh Dao ôm theo một chiếc giỏ trúc đầy quần áo lộn xộn, từ trong bước ra.

Vừa ngẩng đầu lên đã thấy hắn đang đi vào sân, nàng thoáng sững sờ.

Điều nàng nghĩ đến đầu tiên là sự bực dọc vì cả ngày nay hắn đi mất dạng, bỏ mặc nàng một mình trong viện không biết hắn đã đi đâu.

Thế nhưng lời ra đến miệng, nàng vẫn ngoan ngoãn nói một câu: “Người đã về rồi.”

Nàng nhớ rõ, mẫu thân nàng trước kia luôn nói như vậy mỗi khi phụ thân trở về.

Lệ Tranh thoáng khựng lại, đáy mắt xẹt qua một tia quái dị. Quái dị bởi giọng điệu của tiểu nha đầu này không tính là quá vượt khuôn phép, nhưng lại chẳng hợp lẽ chút nào.

Có điều, nghĩ đến bộ dáng chẳng ra quy củ của nàng, hắn cuối cùng không nhắc đến chuyện này nữa, chỉ đổi giọng: “Thịnh Dao, bây giờ nên đi nấu cơm rồi.”

Nào ngờ, nàng vẫn không dừng bước, đi ngang qua hắn, còn giơ chiếc giỏ trúc lên cho hắn nhìn: “Nhưng ta đang định ra sông giặt y phục.”

“Giờ này mà còn giặt y phục gì chứ?”

Thịnh Dao nghiêm túc đáp: “Ta vốn định đi từ ban ngày, nhưng không tìm thấy đường. Đến chiều mới gặp người qua đường nói cho ta biết gần đây có con sông. Người yên tâm, y phục không nhiều lắm, trời tối ta sẽ về.”

Đây là điểm mấu chốt sao?

Lệ Tranh không biết nên khen nàng siêng năng, không để y phục bẩn qua đêm, hay là nên nói nàng ngốc nghếch nữa. Hắn hít sâu một hơi, trầm giọng: “Thịnh Dao, bây giờ đi làm cơm.”

Nào ngờ, nàng vẫn không ngừng bước, trực tiếp lướt qua hắn, còn tiện tay ném lại một câu: “Trong bếp còn thức ăn thừa lúc trưa ta ăn chưa hết, người tự hâm nóng ăn đi, ta đi giặt đồ trước!”