Chương 16

Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong nhàn nhạt: “Ừ, đã thu nhận.”

Huyện lệnh nhất thời nghẹn lời, một hồi sau mới gượng cười nói: “Nếu người hầu đó không vừa ý đại nhân, ta có thể thay ngài an bài kẻ khác.”

Không cần nghĩ ngợi, hắn liền đáp: “Nàng rất hợp ý ta.”

Huyện lệnh cười gượng đôi ba tiếng: “Đã vậy thì ta cũng không miễn cưỡng nữa. Có điều, trong phủ đại nhân hẳn vẫn còn thiếu trù tử? Hôm nay, ta vừa hay thấy thuộc hạ của ngài đang lùng tìm người có tay nghề nấu nướng, mà ta thì có vài kẻ khéo tay bếp núc, hay là...”

Lời còn chưa dứt, hắn đã lạnh lùng cắt ngang: “Ngay cả thuộc hạ của ta cũng để mắt tới, chẳng hay ngươi có sở thích kỳ quái gì chăng?”

“Lệ đại nhân!”

“Trù tử ta cũng đã có, không cần ngươi lo lắng.”

“Nhưng sáng nay, thuộc hạ của ngài rõ ràng không thể...” Lời huyện lệnh bỗng đứt đoạn, tựa như nhận ra tiếp tục nói nữa sẽ thật sự rơi vào bẫy của hắn.

Lệ Tranh cũng không tiếp tục châm chọc, chỉ thản nhiên nói: “Nếu đại nhân không tin, cứ rảnh rỗi đến trạch viện của ta, nếm thử tay nghề trù tử trong nhà ta.”

“Như thế sao tiện... nếu vậy ta...” Lời khách sáo còn chưa kịp thốt ra.

Lệ Tranh đã đứng dậy, giọng điệu xoay chuyển: “Nếu mặt ngươi đủ dày thì cứ đến, nhưng ta không phải kẻ thích chiêu đãi người khác tới ăn chực.”

Sắc mặt huyện lệnh chuyển xanh rồi trắng, suýt nữa nghẹn đến phát ngất.

Lệ Tranh đã hoàn toàn mất kiên nhẫn ở lại nơi này, liền bước ra ngoài, tiện tay ném lại một câu: “Không làm phiền nhã hứng của chư vị nữa, ta xin cáo từ.”

“Lệ...” Huyện lệnh còn định nói gì đó.

Bên cạnh có kẻ giữ hắn ta lại, khẽ lắc đầu ra hiệu đừng hành động vội vàng.

Khi Lệ Tranh rời đi, trong trà thất cũng có vài người lục tục cáo lui.

Đợi đến lúc trong phòng chỉ còn bốn người, không khí mới dần dần lơi lỏng.

“Cái tên Lệ Tranh này, mắt cao hơn đầu, thực sự có thể là người do Hoàng thượng phái tới thăm dò đại sự sao? Một kẻ như hắn, có thể làm được việc gì chứ?”

“Thời buổi này, chuyện gì cũng có thể xảy ra, không thể khinh suất.”

“Nhưng hắn đã từ chối phủ đệ chúng ta an bài, lại tự mình tìm lấy hạ nhân, người của ta không thể trà trộn vào, tiếp theo nên làm sao?”

“Chớ nóng vội, cứ âm thầm điều tra trước, nếu hắn thực sự chỉ là kẻ bị đày ải vì ăn nói hàm hồ, thì lại càng tốt. Nhưng nếu có điều bất thường, chúng ta sẽ tính toán sau.”

*

Rời trà thất một đoạn xa, thần sắc hời hợt trên gương mặt hắn mới dần tan biến.

Trong mắt hắn thoáng qua một tia mỏi mệt khó nhận ra, như thể cuối cùng cũng có thể gỡ bỏ chiếc mặt nạ nặng nề.

Trên con đường nhỏ dẫn ra ngoại thành, hướng về Trúc Lâm Uyển.

Thừa Chiêu cất lời bẩm báo: “Chủ tử, hôm nay thuộc hạ quả thực không tìm được trù tử thích hợp, xin chủ tử nhẫn nại thêm một ngày, ngày mai thuộc hạ sẽ tiếp tục tìm kiếm. Còn bữa tối nay, chẳng hay chủ tử có món gì muốn ăn, để thuộc hạ vào thành...”

Lệ Tranh hờ hững đáp: “Không cần, chẳng phải ta đã nói rồi sao, đã có trù tử.”

Thừa Chiêu thoáng sững sờ: “Thật sự có?”

Hắn khẽ gật đầu: “Thịnh Dao.”

“Chủ tử định giữ nàng ta lại?”