Chương 14

...

Khóe môi hắn khẽ giật.

Nha hoàn ngồi chung bàn với chủ tử, thật sự xưa nay chưa từng có.

Nhưng tiểu nha hoàn này, là không hiểu lẽ thường, hay có ý đồ gì khác?

Nàng rõ ràng nuốt nước bọt, sau cùng nhịn không nổi cất lời: "Người ăn no chưa, người còn định ăn bao lâu nữa?"

Hắn vừa bực vừa buồn cười.

Trong khoảng sân yên tĩnh, gió nhẹ xuyên qua từng góc nhỏ, như cuốn bay những quy tắc cũ kỹ.

Nhìn gương mặt có gì đều viết hết lên ấy, hắn chợt nghĩ, chuyện hắn đến Liễu Dương đã đủ nặng nề rồi, còn cần gì câu nệ những quy củ mà ngoài hắn ra, chẳng ai buồn để tâm.

Bụng nàng lại bất chợt réo lên, phá vỡ sự im lặng.

Hắn bật cười khẽ: "Muốn ăn?"

Chẳng phải chuyện rõ ràng sao, hôm nay nàng làm toàn món mình thích.

Nàng gật đầu, theo bản năng nhích lại gần.

Hắn lập tức giơ tay, chỉ về ghế đối diện: "Ngồi đó, chỉ lần này thôi, sau này…"

Lời còn chưa dứt, nàng đã nhanh nhẹn bước tới, thản nhiên ngồi xuống bên cạnh hắn, khóe mắt cong lên cười nói: "Lệ Tranh, hay là sau này bỏ luôn quy củ này đi, ta sẽ làm thật nhiều món ngon, chúng ta cùng ăn nhé."

Lệ Tranh: "…"

Ai dạy nàng nha hoàn có thể tùy tiện gọi thẳng tên chủ tử hả?!

*

Thịnh Dao thu dọn xong trong bếp, bước ra ngoài lại chẳng thấy bóng dáng của hắn đâu.

Nàng đi quanh viện một vòng, vẫn chẳng tìm ra, có lẽ hắn đã ra ngoài.

Nàng mím môi, trong lòng không ưa lắm việc này.

Khi còn ở nhà, nàng thấy phu thê đều như cha nương nàng.

Mỗi khi phụ thân ra ngoài, người đều nói với mẫu thân đang ở nhà: "Nương tử, ta đi đây."

Đôi khi mẫu thân sẽ hỏi đi đâu, đôi khi phụ thân chủ động nói.

Mẫu thân từng dạy nàng rằng, phu thê chung sống là phải hòa hợp, chẳng ai sinh ra đã hợp nhau, phải học cách trò chuyện và thay đổi.

Nàng nghĩ, chẳng lẽ ngay cả chuyện này cũng có quy củ?

Chờ đến giờ Ngọ, đợi hắn về dùng bữa, nàng nhất định phải nói rõ với hắn.

Nào ngờ, đến giữa trưa, nàng đã theo lời hứa ban sáng dọn sẵn một bàn đầy thức ăn, vậy mà vẫn chẳng đợi được hắn về nhà.

*

Lúc sáng, ăn xong bữa, Lệ Tranh ra ngoài.

Dù khi ăn, hắn đã mấy lần bị tiểu nha đầu kia chẹn họng nghẹn lời, nhưng có thể thỏa mãn vị giác cũng khiến tâm trạng hắn tốt hơn phần nào.

Song, tâm tình này chẳng duy trì được lâu.

Ngồi trong trà quán mà huyện lệnh sắp xếp chưa được nửa khắc, nét mặt hắn đã dần phủ một tầng chán ngán.

Huyện lệnh vẫn cười ha ha: "Nói ra thật xấu hổ, vốn ta cố chấp muốn chuẩn bị hạ nhân hầu hạ trong phủ cho đại nhân, không ngờ lại xảy ra sai sót thế này, khiến đại nhân chê cười rồi."

Nghe vậy, hắn đã chẳng còn bao nhiêu nhẫn nại để ngồi lại nơi này nữa.

Chuyện hắn đoán, giờ đã rõ ràng.

Tiểu nha đầu kia chẳng có quan hệ gì với bọn chúng, chỉ là một nha hoàn vô tình lạc bước vào sai cửa.

Không hiểu quy củ, có chút vụng về, nhưng lại có tay nghề nấu ăn khéo léo.

Còn nha hoàn mà huyện lệnh vốn định đưa tới phủ hắn, lại giữa đường thoát khỏi người áp giải, trốn mất rồi.

Hắn nhếch môi cười lạnh: "Không biết ngài đã sắp xếp cho nàng ta nhiệm vụ gì mà dọa người ta sợ hãi đến mức phải bỏ trốn giữa đường?"