Chương 9

Giản Ninh không thèm quan tâm đến việc Tư Dục bôi nhọ mình, đợi đến khi anh ta mất đi những gì mình có, anh ta sẽ thấy rằng tất cả những điều mình đang làm chẳng khác gì một trò cười.

Đúng là không biết tự lượng sức mình.

Mấy ngày nay cô chuẩn bị đi làm nên đã sắm cho mình một vài bộ trang phục công sở. Cô đã đồng ý làm quản lý cho công ty của Trần Hiểu Na, nên đương nhiên là cô sẽ làm một cách nghiêm túc.

Từ nhỏ đã như vậy rồi, cô mà quyết định chuyện gì thì nhất định phải làm bằng được, nếu không cô đã chẳng thích Dung Thiếu Ngôn nhiều năm như vậy.

Vào buổi tối, Giản Ninh đang thử đồ mới trong phòng thay đồ. Cô chọn một chiếc áo sơ mi màu be với phần cổ kéo dài, thắt thành chiếc nơ lớn duyên dáng, phối cùng quần tây đen, làm nổi bật đôi chân dài và thẳng tắp. Người phụ nữ trong gương có những đường nét tinh tế, chiếc cằm hơi nhếch lên, toát lên vẻ kiêu kỳ.

Cô hài lòng gật đầu, đôi mắt đẹp hơi nhướng lên.

Khi Dung Thiếu Ngôn bước vào và nhìn thấy dáng vẻ này của cô, một chút ngạc nhiên thoáng hiện lên trong mắt anh, sau đó anh nheo mắt mỉm cười nói: "Em lại định làm gì đấy?"

Giản Ninh liếc mắt sang anh và nói: "Liên quan gì đến anh?"

Dung Thiệu Ngôn che miệng ho khan, sau đó anh đến gần cô, giơ tay lên chỉnh lại nơ cho cô, cúi đầu nhìn cô rồi nói nhỏ: "Muốn đi làm à?"

Giản Ninh mạnh mẽ hất tay anh ra, lườm anh một cái và tức giận nói: "Em không thể đi làm à?"

Dung Thiếu Ngôn cúi đầu liếc nhìn mu bàn tay đã hơi ửng đỏ, khẽ cau mày, sau đó lại nhanh chóng thả lỏng và mỉm cười đầy ẩn ý: "An phận làm cô Dung chẳng phải tốt hơn à?"

Anh vươn tay nắm lấy tay Giản Ninh và siết nhẹ, cúi đầu khẽ hôn lên khóe môi cô.

Trái tim Giản Ninh như bị nhồi nhét quá nhiều cảm xúc tiêu cực và có thể nổ tung trong nháy mắt, cô trừng mắt nhìn anh: "Anh coi thường em? Coi thường em mà còn muốn lấy em, không sợ mất mặt à?"

Câu nói ấy như một mũi dao đâm thẳng vào tim Dung Thiếu Ngôn, sau đó anh lại cười, nhẹ nhàng nói: "Nếu Ninh Ninh muốn đi làm thì anh sẽ sắp xếp một vị trí ở Dung thị cho em nhé? Em muốn làm gì?"

Cô vẫn giẫm đạp người khác dưới chân mình một cách lạnh lùng như cô đã từng, như cách cô từng chối bỏ tình cảm của anh năm xưa.

Giọng điệu của anh vẫn mang theo vẻ nhẫn nại đầy chiều chuộng, như thể dù Giản Ninh có vô lý đến đâu, anh cũng sẵn lòng bao dung, chẳng hề nổi giận.

“Không cần!” Giản Ninh lạnh lùng đáp, sau đó rút tay về, lúc đi ngang qua anh cô còn cố tình va mạnh vào người anh.

Dung Thiếu Ngôn hơi lùi lại vì cú va chạm này, khóe môi anh cong lên, anh lại muốn xem xem cô tiểu thư này có thể làm được gì?

Ban đêm khi đi ngủ, Giản Ninh vẫn quay lưng về phía Dung Thiếu Ngôn. Cô không phải thánh nữ, nên cũng khổ sở lắm chứ. Chỉ là cô đã quen dùng những chiếc gai sắc nhọn như một con nhím để che giấu sự yếu mềm bên trong.

Dung Thiếu Ngôn nằm nghiêng, lặng lẽ nhìn bóng lưng cô, kể từ khi hai người kết hôn, thứ anh nhìn thấy nhiều nhất là bóng lưng ấy.

Sau khi nhận ra điều này, anh cau mày thật sâu, như thể có thứ gì đó đã vuột khỏi tầm tay...

Cuối cùng cũng đến ngày cô đã hẹn với Trần Hiểu Na, Giản Ninh lái chiếc Bugatti màu đỏ của cô ra khỏi nhà.

Vừa nhìn thấy cô, Trần Hiểu Na đã trêu chọc: "Cô cả nhà họ Giản à, lần sau cậu làm ơn khiêm tốn hơn một chút nha."

Chiếc xe này thực sự quá bắt mắt.

“Không sao.” Giản Ninh hất cằm, nhướng mày nói: “Đi thôi.”

Cô hài lòng với cách xưng hô của Trần Hiểu Na, ít nhất thì không phải bà cô Dung gì đó.

Trần Hiểu Na thấy hôm nay cô ăn mặc nghiêm chỉnh như vậy thì không khỏi dở khóc dở cười: "Ninh Ninh, quản lý không có yêu cầu gì về trang phục cả, cậu không cần phải mặc nghiêm túc như vậy."

Nghe cô ấy nói vậy, Giản Ninh thở phào, bĩu môi lẩm bẩm: “Thế thì tốt rồi, tớ còn đang định than bộ này xấu chết đi được."

Rõ ràng lúc thử đồ, cô đã vô cùng ưng ý với bộ trang phục đó.

Trần Hiểu Na không vạch trần cô, chỉ cười nói: "Đi thôi, đi lên chọn người, về sau Thần Ngu cũng không động đến nghệ sĩ dưới tay cậu."

Giản Ninh nhướng mày: "Hào phóng vậy à?"

Trần Hiểu Na chớp chớp mắt, cười tủm tỉm nói: "Có lẽ lợi ích mà cậu mang lại cho công ty không chỉ dừng lại ở mức đó đâu."

Nghe vậy, Giản Ninh hất cằm lên: "Được rồi! Vậy tớ cũng không khách sáo."

Cô bước vào sảnh của Thần Ngu, nhướng mày nhìn quanh rồi bật cười khen ngợi: "Không tệ nha, Hiểu Na!"

Tuy nơi này không rộng lớn như công ty của nhà cô và nhà họ Dung nhưng cách bài trí lại khá lộng lẫy và tinh tế, rất hợp với không khí đặc trưng của giới giải trí.

Trần Hiểu Na cười mãn nguyện, chợt nhớ ra điều gì đó liền nói: "À đúng rồi, chuyện Tư Dục bôi nhọ cậu đã bị xoá sạch rồi, bây giờ không tìm được một chút dấu vết nào luôn."

“Hả?” Giản Ninh hơi nhíu mày suy nghĩ, sau đó nhún vai nói: “Có lẽ là anh tớ xoá rồi."

Nhà cô cũng rất hay bênh người nhà mình bất chấp lý do.

Khi cả hai đến phòng làm việc của Trần Hiểu Na, trợ lý của cô ấy bước vào và đặt một tập hồ sơ lên bàn, nhìn hai người rồi mỉm cười nói: "Tất cả đều ở đây ạ."

Trần Hiểu Na nhìn thoáng qua hồ sơ rồi mỉm cười: "Đây là danh sách nghệ sĩ mà công ty sắp ký hợp đồng, cậu có thể chọn một người, chọn xong tớ sẽ dẫn cậu đi xem văn phòng của cậu."

“Được!” Giản Ninh không khách sáo, cầm hồ sơ lên bắt đầu xem xét. Bên trong là ảnh chụp cùng thông tin cơ bản của từng nghệ sĩ.

Sau khi đọc vài bộ hồ sơ, Giản Ninh hơi nhíu mày, đây đều là mấy chàng trai trẻ mang hơi hướng Hàn Quốc, cô không thích lắm.

Khi lật đến bộ hồ sơ dưới cùng, sắc mặt cô thoáng hiện vẻ hoài nghi. Cô cau mày, đưa bức ảnh cho Trần Hiểu Na rồi nói: "Tớ chọn em này."

Chàng trai trong ảnh rất hợp gu thẩm mỹ của cô, có một nét đẹp nam tính chứ không quá mềm mại.

Và quan trọng hơn chính là cô cảm thấy cậu rất quen, nhưng cô không thể nhớ mình đã gặp cậu ở đâu.

Khi nhìn thấy bức ảnh, sắc mặt của Trần Hiểu Na lập tức thay đổi, cô ấy nhìn trợ lý của mình và nói: "Cô làm việc kiểu gì thế hả?"