Buổi sáng tỉnh dậy, Giản Ninh thấy hơi nhức mắt, cô chợt nheo mắt lại, đưa tay lên dụi dụi.
Cô nhớ lại hôm qua mình uống say rồi ôm Trần Hiểu Na khóc lóc, thật không biết giấu mặt vào đâu nữa.
Cô vỗ trán, thở hắt ra một hơi, vừa ngước mắt lên thì nhíu mày.
Dung Thiếu Ngôn mặc một chiếc áo sơ mi trắng, ngồi trên chiếc ghế đặt ở cuối giường, quay lưng lại với cô, anh đang cúi xuống nhìn cái gì đó.
Giản Ninh cầm điện thoại bên cạnh lên nhìn một cái, cô hơi ngạc nhiên, đã tám giờ rồi mà Dung Thiếu Ngôn vẫn chưa đi làm.
Cô không quan tâm đến anh, nhìn xuống dưới thấy quần áo của mình đã được thay, nhưng cô cũng không lo lắng gì cả, dù sao cũng không thể nào là Dung Thiếu Ngôn thay đồ cho cô.
Tối qua cô không tắm, cảm thấy cả người rất khó chịu nên vội vàng đi tắm.
Dung Thiếu Ngôn thấy có người đi qua mình nhưng anh cũng không phản ứng gì, anh rời mắt khỏi iPad, nhìn về phía cửa phòng tắm, khẽ cau mày.
Cô làm sao vậy? Chẳng lẽ mấy ngày rồi mà vẫn chưa nguôi giận?
Sau khi biết tối hôm qua cô đi bar uống rượu, anh lại suy nghĩ có phải đêm tân hôn hôm đó mình quá đáng lắm hay không?
Từ trước đến nay cô đều thích dính lấy mình như cái đuôi nhỏ, nhưng hiện tại cô lại bỏ mặc anh nên anh tạm thời không quen lắm.
Sau khi đi ra khỏi phòng tắm, Giản Ninh vẫn nhìn thấy anh đang ngồi đó với tư thế như cũ thì buột miệng hỏi: "Sao anh vẫn chưa đi làm?"
Trong giọng nói của cô còn ẩn chứa sự chán ghét nhè nhẹ.
Dung Thiếu Ngôn cảm thấy hơi khó chịu, anh ngước mắt lên nhìn cô, nở nụ cười nhàn nhạt nói: "Đợi em."
Hai chữ đơn giản được anh nói ra một cách tình cảm và dịu dàng, nếu không để ý đến sự hờ hững ẩn chứa trong đó thì người nghe rất dễ đắm chìm vào nó.
Trước đây, khi Giản Ninh hết lòng thích anh, cô chỉ cảm thấy sự dịu dàng của anh khiến cô say đắm, nhưng hiện tại cô lại cảm thấy hơi trái ngược.
Cô nhíu mày nhìn Dung Thiếu Ngôn, cười xấu xa: "Này! Anh giả vờ cả ngày không cảm thấy mệt mỏi à? Em nhìn thôi cũng thấy đủ mệt rồi đấy."
Dung Thiếu Ngôn hơi sững sờ, anh nhẹ nhàng nói: "Ninh Ninh có ý gì?"
Giản Ninh nhún vai tỏ vẻ không quan tâm đến việc anh giả vờ không hiểu, rồi bước sang một bên để sấy tóc.
Tiếng máy sấy tóc vo ve vang lên trong căn phòng yên tĩnh, nhưng không hề có cảm giác ồn ào.
Dung Thiếu Ngôn đứng dậy đi tới, cầm lấy máy sấy tóc trong tay cô, dịu dàng nói: "Để anh giúp em."
Giản Ninh xoay người giật lấy, lườm anh một cái rồi tức giận nói: "Không cần."
Bây giờ cô không còn là người thích anh đến mức đánh mất chính mình như trước đây nữa.
Cô chỉ là một người bình thường, không phải là thánh mẫu, hiện tại cô chỉ cảm thấy chán ghét và oán hận anh. Mỗi khi nhìn thấy anh, cô dường như lại nghe thấy lời nhắc nhở rằng ngày xưa mình đã ngu ngốc đến mức nào.
Cuối cùng Dung Thiếu Ngôn cũng để lộ ra vẻ không kiên nhẫn trên gương mặt dịu dàng kia, anh cười mỉa mai: "Em còn muốn quậy tới khi nào? Hả?"
Giản Ninh ngó lơ anh, sau khi tóc đã được sấy gần khô, cô đặt máy sấy sang một bên, quay sang nhìn anh, chống nạnh bực mình nói: "Hôm nay anh ăn nhiều muối quá à? Có chuyện gì thì nói luôn đi!"
Sắc mặt Dung Thiếu Ngôn tối sầm lại, anh ngước mắt lên nhìn cô, chợt mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Anh chỉ muốn nhắc Ninh Ninh, bây giờ em không chỉ là cô cả của nhà họ Giản, tối hôm qua em như vậy, anh hy vọng không có lần sau."
Giản Ninh bừng tỉnh, hiểu ra anh đang nói về cái gì. Anh từng nói với mình không thích những cô gái quá phô trương và gợi cảm, vì thế mà cô đã thay đổi phong cách. Mà đêm qua cô còn ở quán bar uống say đến không biết trời đất.
Cô nheo đôi mắt xinh đẹp lại, nhìn Dung Thiếu Ngôn với vẻ dò xét, chế nhạo nói: "Anh lo lắng cái gì? Người ngoài cũng đâu biết em là vợ anh."
Sắc mặt Dung Thiếu Ngôn cứng đờ một lúc, sau đó anh nghĩ đến điều gì rồi lại hơi cong môi, vươn tay chạm lên mặt cô, khẽ thì thầm: "Mong Ninh Ninh có chừng mực, em cũng biết dù là chuyện gì thì đi quá giới hạn cũng không tốt mà."
Anh cho rằng Giản Ninh giận là do anh không công khai cuộc hôn nhân của họ. Lần này cô quậy lâu như vậy, anh cũng không đủ kiên nhẫn để đối phó với cô.
Giản Ninh né tránh tay anh và nhếch khóe miệng, cô chẳng hiểu người đàn ông này đang nói cái gì, như thể đàn gảy tai trâu vậy.
Cô trừng mắt với anh rồi giận dữ bước đến phòng thay quần áo. Trong lòng bực bội nên bây giờ cô không muốn đối mặt với anh. Cô vốn đang cố gắng hết sức kiềm chế bản thân để nhanh chóng bước ra khỏi cảm xúc này, nhưng để buông bỏ được tình cảm lâu năm như vậy vẫn cần một khoảng thời gian.
Vì vậy, khi đối mặt với sự thờ ơ và châm chích của anh, trái tim cô vẫn cảm thấy đau nhói.
Dung Thiếu Ngôn liếc nhìn bóng lưng cô, cụp mắt xuống, khi anh mở mắt ra, ánh mắt ấy lại bình tĩnh không gợn sóng.
Anh không ở lại nữa mà quay người đi đến công ty.
Khi Giản Ninh bước ra khỏi phòng thay quần áo, thấy anh không còn ở đấy nữa, cô vừa cảm thấy thỏa mãn nhưng cũng hơi bực bội.
Nghĩ đến thái độ của anh, cô nghiến răng nghiến lợi, nhất định phải chọc cho anh tức chết để kế thừa tài sản của anh!
Vừa ăn sáng xong, cô chuẩn bị ra ngoài càn quét một trận. Là con gái mà, tâm trạng tồi tệ thì phải mua mua mua. Cô sẽ đi quẹt thẻ của tên đàn ông thối tha đó.
Một lúc sau, Dung Thiếu Ngôn đang ở phòng làm việc thấy điện thoại của mình cứ thỉnh thoảng lại rung lên, khóe môi cong lên đầy mỉa mai.
Cô vẫn đạo đức giả như vậy.
Khi Giản Ninh đang ở trong một cửa hàng sang trọng chờ nhân viên đóng gói đồ thì nhận được cuộc gọi của Trần Hiểu Na.
Cô vừa quẹt thẻ vừa kẹp điện thoại trên vai: "Alo?"
Trần Hiểu Na gấp gáp nói: "Ninh Ninh, cậu lên hot search rồi!"
Giản Ninh không hiểu: "Hot search? Hot search gì?"
Trần Hiểu Na: "Cậu có nhớ tối qua cậu đánh ảnh đế không? Anh ta mua hot search để bôi nhọ cậu đó, nhưng thân phận của cậu không bị bới ra, cậu bị chửi thảm hại luôn."
Giản Ninh được nhà họ Giản bảo vệ rất tốt, nhiều người bên ngoài chỉ nghe đến danh tiếng của cô chứ không biết cô trông như thế nào.
"Tư Dục?" Giản Ninh khẽ cau mày, sau đó hờ hững nói: “Để anh trai tôi khiến anh ta bị cấm sóng là được."
"..." Trần Hiểu Na thực sự bội phục cô sát đất, cô Ninh quá tự tin rồi. Địa vị của Tư Dục trong ngành giải trí không hề thấp, giá trị của anh ta lên đến hơn trăm triệu, vậy mà anh ta thậm chí còn không đủ tư cách lọt vào mắt Giản Ninh.
Cô ấy nhướng mày nói: "Đừng, nếu có người biết chuyện thì danh tiếng của cậu lại tệ hơn đấy."
Chuyện danh tiếng của bạn cô ấy bị lan truyền tệ hại như vậy còn không phải do nhỏ trà xanh kia gây ra à.
Giản Ninh không quan tâm: "Không sao cả, như vậy không tốt à? Còn có ai dám lộn xộn với tớ nữa chứ?"
Điều này cũng đúng, Trần Hiểu Na không nói gì cả, mắt cô ấy sáng lên, cười tủm tỉm nói: "Nhưng cậu trả thù anh ta như vậy cũng không được yên đâu! Bị người ta biết được, còn bị fan của anh ta đuổi theo mắng mỏ. Đối với người như anh ta, chúng ta phải cởi bỏ từng lớp ngụy trang của anh ta, huỷ hoại những thứ anh ta đang có, như vậy mới khiến anh ta đau khổ."
Giản Ninh hứng thú, nhướng mày nói: "Nói nghe xem nào?"