Trần Hiểu Na quay lại nhìn thấy cảnh này thì vội vàng chạy tới: "Ninh Ninh, có chuyện gì thế?"
Cô ấy vừa thấy người trên mặt đất thì lập tức vui vẻ nói: "Ồ, đây chẳng phải ảnh đế Tư à?"
Nhìn thấy cô ấy, Giản Ninh liền buông tay ra, có người bên cạnh nhanh chóng đưa Tư Dục rời đi.
"Ninh Ninh, cậu không sao chứ?" Trần Hiểu Na nắm lấy tay cô kiểm tra kỹ càng một lượt, không nhìn thấy gì hết mới yên tâm.
Giản Ninh chẹp một tiếng, nhìn về phía cô ấy và nói: "Thảo nào nghe tên quen tai, thế mà anh ta lại là ảnh đế cơ à?"
"Ôi, đừng nói nữa." Trần Hiểu Na xua tay nói: "Ninh Ninh đánh hay lắm, anh ta chính là một kẻ cặn bã, trước mặt fan là một kiểu, sau lưng lại là một kiểu khác."
Không biết bao nhiêu cô gái đã bị anh ta lừa rồi.
Giản Ninh cau mày: "Bây giờ loại người nào cũng có thể làm ảnh đế được à?"
Trần Hiểu Na liếc cô một cái rồi lắc đầu nói: "Tiền! Ai mà không thích chứ."
Rốt cuộc cô vẫn là một cô tiểu thư, không hiểu những chuyện mờ ám như này. Miễn là mọi chuyện không được phơi bày trước công chúng, thì chẳng ai quan tâm bạn là người như thế nào cả, chỉ cần bạn có kỹ năng diễn xuất, có thể kiếm ra tiền là được.
Giản Ninh bĩu môi, không hứng thú đến những chuyện này, cô gọi phục vụ mang đồ uống cho bọn cô đến chỗ khác.
Hôm nay việc của cô chỉ là uống rượu thôi, Trần Hiểu Na biết cô khó chịu nên cũng không khuyên can gì, chỉ là lát sau cô ấy đã đổi sang nước trái cây để tránh phải chăm sóc một con ma men.
Đúng như vậy, đến cuối cùng Trần Hiểu Na vẫn phải đưa cô về nhà.
Dọc đường đi, Giản Ninh vừa ôm cô ấy vừa khóc như muốn giải tỏa hết nỗi lòng.
Bốn năm trời, từ lúc cô mười tám cho đến hai mươi hai tuổi, cả thanh xuân của cô chỉ để yêu người đó.
Khi Trần Hiểu Na đưa Giản Ninh về tới nhà, Dung Thiếu Ngôn vẫn chưa về.
Anh ăn tối với bạn thân từ nhỏ Sở Vân Chiêu tại một nhà hàng gần công ty.
Sở Vân Chiêu nhìn người đàn ông ốm yếu nhã nhặn đối diện mình, nói nhỏ: "Thiếu Ngôn, tình bạn của cậu chỉ là kêu tôi tới ăn cơm với cậu thôi à? Thiệt cho tôi quá, tôi phải từ chối hẹn hò với người đẹp để đi với cậu đấy.”
Dung Thiếu Ngôn cắt miếng bít tết một cách tao nhã, ngước nhìn anh ấy mà không nói gì.
Sở Vân Chiêu cảm giác được tâm tình của anh không tốt nên không cà lơ phất phơ nữa, chỉ tận tình khuyên bảo: "Tôi nói này, hôm nay là ngày tân hôn thứ ba của cậu đấy, tôi mà là cậu thì cũng không cặn bã đến vậy đâu."
Đêm tân hôn hôm đó anh đã không về nhà, bây giờ cũng không về.
Sở Vân Chiêu phải cúi đầu bái phục anh về độ cặn bã.
"Cặn bã?" Dung Thiếu Ngôn nhướng mày nhìn anh ấy.
Không phải anh không về, chỉ là nghĩ đến chuyện tối qua thì anh lại muốn lạnh nhạt với cô.
"Còn không à." Sở Vân Chiêu nhếch môi nói: "Đêm tân hôn cậu không về nhà mà còn để xảy ra tai tiếng với người phụ nữ khác, không phải cặn bã thì là gì?"
Tai tiếng? Dung Thiếu Ngôn bình tĩnh cụp mi xuống.
Nhìn bộ dạng như không có chuyện gì của Dung Thiếu Ngôn, anh ấy không chịu được nữa mà bĩu môi: "Cậu nói cậu không thích cô ấy, vậy cậu kết hôn với cô ấy làm gì?"
Dung Thiếu Ngôn dừng lại, mỉm cười: "Những người như chúng ta không có cái gì gọi là tình yêu cả."
Nhưng không hiểu sao đêm nay anh vẫn về nhà.
Khi Dung Thiếu Ngôn về đến nhà cũng không trông thấy Giản Ninh đâu, anh nhướng mày và đi lên phòng ngủ trên tầng.
Lúc này Giản Ninh đang nằm trên giường, cô vẫn mặc chiếc váy đỏ đó, dì Trương đã tẩy trang cho cô rồi nên nhìn cô vẫn rất mộc mạc.
Dung Thiếu Ngôn vừa bước lại gần đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc khiến anh phải nhíu mày. Nhưng anh không thể kìm nén được mà cúi xuống nhìn ngắm gương mặt đang ngủ say của Giản Ninh.
Người phụ nữ ấy im lặng ngủ, hàng mi dài rủ xuống che đi đôi mắt sắc bén có thể làm người khác bị thương, trông cô có vẻ dịu dàng và ngoan hiền hơn rất nhiều. Môi cô đỏ mọng, trông thơm ngon như quả anh đào.
Dung Thiếu Ngôn càng nhìn cô chăm chú hơn và đột nhiên cúi người xuống. Một tay anh chống xuống bên cạnh đầu cô, tay còn lại chạm lên môi cô, thì thào nói: "Uống say rồi lại ngoan với đáng yêu thế."
Dứt lời, anh cúi xuống hôn lên môi Giản Ninh, không kìm được mà hôn mãnh liệt hơn. Anh cũng không cảm thấy chán ghét khi nếm phải mùi vị của rượu.
Vừa rời khỏi môi cô, anh lại hôn lên khoé miệng và má cô một cách lưu luyến.
Giản Ninh đang ngủ khẽ nhíu mày, cảm thấy mặt ngứa ngáy, cô vô thức vung tay lên.
Tiếng bốp vang lên trong căn phòng yên tĩnh, nghe cũng khá chói tai.
Dung Thiếu Ngôn sững người trong chốc lát, sau đó mới giơ tay lên sờ gò má vừa bị đánh, anh nhìn lại người phụ nữ đang ngủ say và đột nhiên cười thầm.
Sức hút của cô đối với anh chưa bao giờ giảm mà ngày càng sâu đậm.
Anh đưa tay chạm vào má Giản Ninh, nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm, giọng nói dịu dàng nhưng lời nói lạnh lùng vô tình: "Ninh Ninh, vậy thì chúng ta hành hạ nhau cả đời đi."
Cho dù anh vô cùng mệt mỏi với sự giả dối của cô, nhưng anh cũng không thể trơ mắt nhìn cô kết hôn với người đàn ông khác hay nằm ở bên cạnh người đàn ông khác.
Dường như Giản Ninh thấy quá ồn ào, nên cô trở mình, lầm bầm vài câu rồi ngủ tiếp.
Cô làm như vậy khiến Dung Thiếu Ngôn thấy rõ chiếc váy cô đang mặc, lộ ra tấm lưng trắng nõn và tinh xảo.
Anh hít sâu một hơi, trong lòng anh có một sự tức giận không thể giải thích được, anh xoay người bước nhanh ra khỏi phòng, gọi dì Trương vào thay đồ cho cô.
Khi Dung Thiếu Ngôn đi sang phòng làm việc, anh vẫn không thể thoát khỏi hình ảnh của Giản Ninh trong bộ váy đó, anh gần như đã quên mất hình dáng của cô, cô đẹp đến mức nóng bỏng.
Cô vẫn luôn như vậy, cho đến một lần anh vô tình nói anh không thích những cô gái như thế. Từ đó cô thay đổi phong cách và không bao giờ ăn mặc lòe loẹt, gợi cảm như thế nữa.
Và bây giờ, anh như gặp lại cô trong quá khứ, đây mới là con người thật của cô. Cô quá chói mắt, không có gì có thể che đi hào quang rực rỡ của cô.
Dung Thiếu Ngôn đột nhiên cảm thấy tim mình hơi thắt lại, cảm giác như bị thứ gì đó chặn lại không thể giải thích được, anh luôn cảm thấy có một số việc đang thoát khỏi sự khống chế của mình.
Hơi thở của anh trở nên gấp gáp hơn, anh cau mày cố gắng chịu đựng cơn đau này. Cuối cùng, anh phải lấy lọ thuốc trong ngăn tủ ra, đổ vài viên lên tay rồi cho vào miệng, cầm thêm ly nước đặt bên cạnh và uống.
Một lúc sau, anh ho dữ dội, sắc mặt anh càng trở nên tái nhợt, rồi anh cười tự giễu: "Đúng là con ma ốm bệnh tật triền miên."