Sau khi biết rõ Dung Thiếu Ngôn không thể nào thích mình mà Giản Ninh vẫn đồng ý kết hôn với anh, bây giờ cô lại thấy mịt mù như lạc giữa ngã ba đường, không biết nên đi tiếp thế nào.
Cô đứng cạnh cửa sổ trong suốt trong phòng ngủ, ngây người nhìn xuống khu vườn rộng lớn ở tầng dưới. Bốn năm đại học là quãng thời gian tươi đẹp nhất trong đời cô, vậy mà cô đã dùng nó để theo đuổi một người đàn ông chưa từng thật lòng với mình.
Cô luôn tìm mọi cách làm anh vui và luôn phải đề phòng những cô gái xuất hiện xung quanh anh. Bây giờ nghĩ lại cô chỉ thấy mệt mỏi và vô nghĩa.
Cô quay người lại bước đến trước gương soi toàn thân, giơ tay kéo sợi dây chuyền được giấu trong áo ra. Mặt dây chuyền là một viên hồng ngọc được bao quanh bởi sáu cánh hoa hình thoi, giữa các cánh hoa còn được đính một viên kim cương lấp lánh.
Cả sợi dây chuyền toát lên vẻ xa hoa, sang trọng và lộng lẫy đến chói mắt tựa như ánh mặt trời.
Có người đã từng nói nó rất giống cô.
Giản Ninh chăm chú nhìn mình trong gương, một lát sau, cô cởi sợi dây chuyền ra và ném nó vào trong ngăn kéo không một chút do dự.
Như thể cô đã buông bỏ tình yêu của mình dành cho anh.
Nhưng trong lòng cô vẫn rất khó chịu, muốn buông bỏ được bốn năm thương nhớ trong sáng nhất chẳng khác nào bị dao cứa vào tim vậy. Nhưng cô nhất định phải cắt đứt một cách dứt khoát thì cô mới có thể sống một cuộc sống mới.
Giản Ninh gồng mình chịu đựng cảm giác cay xè nơi khóe mắt, lấy điện thoại ra gọi cho bạn thân Trần Hiểu Na của mình.
Trần Hiểu Na nhấc máy, đầu bên kia hơi ồn ào, giọng Trần Hiểu Na cũng tiếng được tiếng không: "Alo, bé cưng Ninh Ninh có việc gì vậy?"
"Ọe! Cậu buồn nôn quá đấy." Giản Ninh tỏ ra ngán ngẩm, nhưng ngay sau đó lại nói một cách tự nhiên: "Đi uống rượu đi."
Trần Hiểu Na sững sờ một lát rồi sảng khoái đáp: "Được, đi luôn bây giờ đi."
Giản Ninh sửa soạn một hồi, cô chọn một chiếc váy màu đỏ khoét lưng, phối cùng đôi giày cao gót màu đen, trông vừa quyến rũ vừa sắc sảo.
Cô tô một lớp son đỏ rực, soi mình trong gương một lượt rồi gật đầu hài lòng, sau đó cô cầm túi xách chuẩn bị ra khỏi nhà.
Khi cô bước xuống lầu, dì Trương thấy cô ăn mặc như vậy thì hỏi: "Cô chủ muốn ra ngoài à?"
Sao lại ra ngoài bây giờ nhỉ? Bây giờ đã là xế chiều, cậu chủ sắp về ăn tối cùng cô rồi.
Giản Ninh nhẹ nhàng gật đầu, thản nhiên nói: "Tối nay không cần chờ tôi đâu, tôi sẽ không về ăn cơm."
Dì Trương há hốc mồm, định nói gì đó nhưng lại thôi, bà ấy chỉ thầm nghĩ hai người này thật sự không giống cặp vợ chồng mới cưới chút nào.
Ở cửa quán bar nổi tiếng nhất thành phố Gia Hưng, Trần Hiểu Na nhìn thấy Giản Ninh thì đi đến, nói to: "Ôi! Đây chẳng phải là bé cưng Ninh Ninh của chúng ta sao? Tớ còn tưởng hot girl nào bước ra từ tạp chí cơ đấy."
Giản Ninh liếc mắt nhìn thấy cô ấy đang mặc áo sơ mi trắng công sở và quần tây màu be thì nhăn mặt: "Cậu tới quán bar bàn công việc à?"
Trần Hiểu Na hất tóc, nháy mắt nghịch ngợm: "Chẳng phải tớ mới rời chiến trường mưu sinh đã vội lao tới đây để hầu hạ người đẹp Ninh Ninh sao."
"Biết rồi, sếp Trần bận trăm công nghìn việc ạ." Giản Ninh kéo cô ấy đi vào trong quán bar.
Hai người đều là khách hàng VIP ở đây, sau khi bước vào, nhân viên phục vụ lịch sự tiến lại hỏi han rồi đưa họ đến một góc yên tĩnh, không quá ồn ào.
Hôm nay, hai người tới đây chủ yếu là muốn uống rượu.
Hai người ngồi lên chiếc ghế cao, người pha chế đứng một bên pha rượu theo yêu cầu của các cô.
Giản Ninh nhấp một ngụm rồi đặt ly rượu xuống bàn, chống cằm nhìn Trần Hiểu Na: "Này! Bây giờ tớ vẫn hâm mộ cậu đấy, có sự nghiệp riêng, còn tớ đã quen ăn no chờ chết, rảnh rỗi cũng không biết làm gì để gϊếŧ thời gian cả."
Cô thực sự ngưỡng mộ Trần Hiểu Na, một cô gái xuất thân từ một gia đình bình thường, từng nhận được chút nguồn lực từ một người nào đó, vậy mà có thể một tay gây dựng cả một công ty giải trí phất lên như diều gặp gió.
Trần Hiểu Na liếc cô, bật cười: "Ước gì tớ cũng ăn no chờ chết như cậu, bao nhiêu người ghen tị muốn chết đấy, cậu biết không?”
Giản Ninh cười bất đắc dĩ, uống thêm một ngụm nữa, nhíu mày nói: "Cậu nói cũng đúng."
"Chẹp." Trần Hiểu Na nhìn cô và hỏi: "Sao tớ cảm thấy hôm nay cậu cười rất gợi đòn."
Cô ấy nhìn người phụ nữ xinh đẹp lộng lẫy ngồi bên cạnh, dù bảo cô là yêu tinh quyến rũ cũng chưa chắc đã diễn tả hết được khí chất và sắc đẹp của cô lúc này, cô ấy thở dài: "Cậu nói xem, đẹp tuyệt đỉnh như này mà vẫn không lọt được vào mắt xanh của Dung Thiếu Ngôn, thì như nào mới vừa mắt anh ta được chứ?”
Nghe vậy, nụ cười trên môi Giản Ninh dần tắt, hờ hững nói: "Hôm nay chúng ta không nhắc đến anh ấy. Chỉ là một người bệnh tật ốm yếu thôi, không có gì đáng để tớ thương xót cả."
Trần Hiểu Na coi như là người hiểu rõ cô nhất, cô ấy biết tất cả mọi chuyện, từ những rung động đầu đời của cô cho đến những ấm ức triền miên sau này.
Cô ấy nhìn Giản Ninh, hỏi: "Cậu định buông bỏ thật đấy à?"
Giản Ninh lơ đễnh gật đầu: "Chỉ là một người đàn ông thôi mà."
"Hay lắm." Trần Hiểu Na nâng ly cụng nhẹ vào ly của cô, sau đó cười tủm tỉm: "Chúc mừng cậu, cuối cùng cậu cũng dứt khỏi tên tồi tệ đó rồi, cạn ly nào!”
Đêm tân hôn anh không về nhà, mà tên của anh lại còn xuất hiện trên bảng hot search cùng người phụ nữ khác, nếu như vậy chưa đủ để gọi là đồ tồi thì trên đời còn ai xứng với danh xưng ấy hơn anh chứ?
Trần Hiểu Na chợt nghĩ ra điều gì đó, quay sang nói thầm với cô: "Cậu có muốn về công ty tớ làm không? Công ty tớ có thể thiếu bất cứ thứ gì chứ trai trẻ thì không bao giờ thiếu nhé!”
Cô ấy thực lòng muốn kéo Giản Ninh về làm cùng mình, con bé này nhìn đàn ông hơi lệch chuẩn một chút thôi, chứ bàn về đầu tư thì có thể nói là một phát ăn ngay.
Giản Ninh trầm ngâm một lát rồi lắc đầu, cô không mấy hứng thú với ngành giải trí.
Trần Hiểu Na cũng không ép nữa, hai người tiếp tục trò chuyện, nhưng Giản Ninh cũng không thể trút hết mọi cay đắng lên bạn thân mình được.
Hai người cứ trò chuyện với nhau mà không biết có một người đàn ông luôn nhìn chằm chằm về phía mình. Chính xác hơn là nhìn chằm chằm vào Giản Ninh.
Ánh mắt anh ta như là thợ săn đang nhìn con mồi của mình.
Hai chị em đã uống rất nhiều, Trần Hiểu Na đứng dậy nói: "Ninh Ninh, cậu ngồi đây đợi một lát nhé, tớ đi vệ sinh."
Giản Ninh nhìn cô ấy, bĩu môi: "Cậu kém quá đấy."
Sau khi Trần Hiểu Na rời đi, cô cầm ly lên nhấp từng ngụm từng ngụm một cách vu vơ.
Đột nhiên có một người đàn ông ngồi xuống bên cạnh cô, giọng nói trầm ấm ngọt ngào vang lên: "Người đẹp đang không vui à?"
Giản Ninh liếc nhìn anh ta, người này khá ưa nhìn, nhưng ánh mắt của anh ta hơi quỷ dị, không hiểu sao cô không thích nó một chút nào.
Cô nhướng mày, kiêu ngạo nói: "Anh là ai?"
Người đàn ông sửng sốt, sau đó lại nở nụ cười: "Cô không biết tôi à? Tôi là Tư Dục."
"Ồ.” Phản ứng của cô hơi dửng dưng. Cái tên ấy nghe có vẻ quen tai, nhưng cô không tài nào nhớ nổi đã từng nghe ở đâu.
Tư Dục cho rằng cô cố ý như vậy nên mỉm cười tiến lại gần hơn một chút, rồi lặng lẽ đưa tay xuống định ôm lấy eo cô, mập mờ nói: "Chúng ta có thể làm bạn được không?"
Cuối cùng Giản Ninh cũng quay đầu lại nhìn anh ta, khẽ nở nụ cười kiêu sa rực rỡ, hàm răng trắng sáng nổi bật dưới ánh đèn mờ ảo.
Anh ta cho rằng cô đã hiểu được ẩn ý của mình, định tiến thêm một bước nữa nhưng lại đột nhiên hét lên một tiếng.
Tư Dục bị giữ chặt tay và ngã xuống dưới đất bằng một cú vật qua vai, ngay cả chiếc bàn kính bên cạnh cũng vỡ nát thành từng mảnh.
Mấy ngày gần đây cô đã phải kìm nén quá nhiều, nên đòn ra tay lần này rất tàn nhẫn, không chút nương tay.