Chương 4

Giản Ninh khựng lại một lát rồi nhướng mày nói: "Ông nội tớ, sao vậy?"

Nghe vậy, nữ bác sĩ thở dài nói: “Các cậu làm con làm cháu thì hãy dành nhiều thời gian với ông cụ hơn nhé."

Giản Ninh nghe vậy thì nhíu mày: "Sao vậy?"

Nữ bác sĩ lại gần cô và nói: "Lần trước khi tớ đi kiểm tra phòng bệnh, rõ ràng là ông cụ đang giả bệnh, chắc là ông cụ muốn con cháu quan tâm đến mình nhiều hơn đấy."

Giản Ninh sững người. Sau khi đã hiểu ra, cô hít một hơi thật sâu cố nén cảm xúc, cắn răng nói: "Cảm ơn cậu đã nói với tớ."

Nói xong, cô ổn định lại cảm xúc rồi mới bước vào phòng bệnh.

Khi cô đẩy cửa bước vào, bác sĩ đang nói với họ rằng tình trạng của ông cụ đã có dấu hiệu chuyển biến tích cực.

Thấy cô đi vào, bà Chu lập tức tươi cười nói: "Ninh Ninh, con đúng là vận may của nhà ta, ông nội con sắp khỏe lại rồi."

Giản Ninh cẩn thận quan sát vẻ mặt của bà, sau đó lại nhìn sang Dung Thiếu Ngôn vẫn đang bình thản, cô nhắm mắt lại, mỉm cười nói: “Vậy thì tốt rồi.”

Thấy cô có gì đó không ổn, bà Chu trộm nhìn sang ông cụ như muốn nói, chẳng lẽ lộ tẩy rồi à, ông cụ lắc đầu.

Giản Ninh đã nhìn thấy cảnh tượng này, khoảnh khắc ấy trong lòng cô đã dâng lên một cơn giận vì bản thân mình đã bị lừa dối.

Sau khi biết Dung Thiếu Ngôn không thích mình mà cô vẫn đồng ý lấy anh, ngoài vì ý đồ riêng của bản thân thì cô còn vì lo lắng cho sức khỏe của ông cụ.

Với đầu óc của Dung Thiếu Ngôn, cô không tin anh không biết gì! Nhưng anh vẫn lấy lý do này để đưa cô vào cuộc hôn nhân lợi ích.

Cô không ngờ trong mắt tên thối tha đó chỉ có lợi ích, lại còn vì lợi ích mà ra tay không ngừng nghỉ như vậy.

Sau khi rời khỏi bệnh viện, trời đã nhá nhem tối, hai người lên xe về nhà.

Giản Ninh giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng và không nói gì suốt dọc đường, Dung Thiếu Ngôn cũng không hỏi thêm câu nào, chỉ âm thầm nghĩ xem lần này cô có thể kiềm chế được bao lâu?

Vào buổi tối, khi Dung Thiếu Ngôn đã hoàn tất công việc trong phòng làm việc và trở lại phòng ngủ, anh thấy Giản Ninh đang ngồi trên chiếc ghế dài mềm mại đặt ở cuối giường chứ chưa đi ngủ.

Anh nhướng mày, thản nhiên nói: "Em chưa ngủ à?"

Nói xong anh còn bổ sung: "Về sau em không cần đợi anh đâu, cứ đi ngủ trước đi."

Thấy anh đi vào, Giản Ninh đứng dậy, hơi ngẩng đầu kiêu kỳ nói với anh: “Chúng ta ngủ riêng đi.”

Dung Thiếu Ngôn khựng lại, ngạc nhiên nhìn cô. Anh đi tới trước mặt cô, nói nhỏ: "Dì Trương là người của mẹ anh."

Giản Ninh liếc xéo anh một cái, một lúc sau mới cười quái dị và nói: "Ngủ chung thì ngủ chung! Dù sao người thấy chán ghét cũng không phải là em."

Cô xoay người đi đến bên giường và leo lên giường ngủ.

Dung Thiếu Ngôn chỉ mỉm cười nhìn cô, ngón tay mảnh khảnh thon dài giơ lên để tháo cà vạt. Sau khi đặt chiếc cà vạt sang một bên, anh mới bước vào phòng tắm.

Thấy cô tức giận như vậy, anh lại vui vẻ. Đây mới là cô, vừa độc mồm độc miệng lại vừa ngạo nghễ không bao giờ chịu nhún nhường ai.

Đến lúc anh đi ra, Giản Ninh đã nằm quay lưng về phía anh, cô ngủ quên lúc nào không biết.

Dung Thiếu Ngôn nằm xuống bên cạnh cô, tắt đèn ngủ rồi nhắm mắt lại và đặt tay lên bụng mình.

Trong không khí phảng phất một mùi hương dịu nhẹ. Bởi vì thể chất yếu ớt nên anh rất dễ bị cảm lạnh, nhưng đêm nay anh lại cảm thấy nóng hừng hực đến nỗi không thể ngủ được.

Anh biết lý do là gì, dù anh đã tự nhắc bản thân rằng mình không được yêu cô gái này lần nữa, nhưng cơ thể anh không chịu nghe lời. Anh chỉ có thể nghĩ rằng đây là bản năng của đàn ông mà thôi.

Anh liếc nhìn cô gái đang quay lưng lại với mình, cô là người vợ mà anh cưới hỏi đàng hoàng.

Dung Thiếu Ngôn trầm ngâm trong giây lát, sau đó từ từ quay sang ôm lấy cô gái, chống người dậy và cúi đầu cắn nhẹ lên cổ cô.

Giản Ninh lập tức cứng đờ người, vì sự gần gũi bất ngờ của anh mà trái tim cô đập rộn ràng không thể kiểm soát. Cô đột nhiên quay người lại, tức giận lườm anh: "Anh định làm gì?"

Thấy phản ứng đầy cảnh giác của cô, Dung Thiếu Ngôn khẽ cười, đưa tay chỉnh lại mái tóc hơi rối của cô, sau đó nghiêng người cúi đầu hôn lên vành tai cô, anh nói với giọng trầm ấm: “Chúng ta là vợ chồng hợp pháp, đây là nghĩa vụ.”

Giản Ninh lập tức mở to mắt ngạc nhiên nhìn anh, cô thực sự không thể hiểu nổi sao người này lại có thể cặn bã đến như vậy?

Anh ghét cô, vậy mà giờ phút này lại muốn chạm vào cô. Sao trên đời này lại có thể có một tên cặn bã như vậy!

Nghĩa vụ? Cô ước gì mình có thể quay về quá khứ và tự chọc mù mắt mình, cô nhìn người kiểu quái gì vậy?

Dung Thiếu Ngôn không nói thêm lời nào mà chỉ tiếp tục động tác của mình. Anh nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, cảm nhận được sự phản kháng nhưng chỉ mỉm cười đầy ẩn ý: "Không muốn à? Không phải Ninh Ninh từng nói thích anh sao?"

Thích cái chết tiệt! Giản Ninh nghiến răng, co đầu gối lên uy hϊếp: "Đừng để em phải ra tay."

Cô có đai đen Taekwondo, đàn ông bình thường ít ai có thể đánh bại cô chứ đừng nói đến người đàn ông ốm đau thường xuyên này.

Dung Thiếu Ngôn dừng tay lại, nhìn gương mặt tức giận của cô rồi vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve má cô, giọng nói vẫn như gió thoảng nhưng lại không chút cảm xúc nào: “Em vẫn giận chuyện tối qua à?”

Giản Ninh còn chưa kịp trả lời, anh đã nói tiếp: “Đừng làm loạn nữa, anh đã nói rồi, tối qua công ty thật sự có việc."

Anh khá ngạc nhiên vì hôm nay cô hơi khác mọi ngày, hóa ra vì tối qua anh không về nên cô mới giận như vậy. Xem ra cô cũng biết động lòng và cũng biết buồn?

Nghe vậy, Giản Ninh cười khẩy nói: "Anh nghĩ nhiều rồi, em chỉ hơi lo một người ốm yếu mong manh như anh sẽ không làm nổi chuyện ấy."

Sau đó, cô che miệng cười khúc khích, cố tình giả bộ làm nũng nói: “Thiếu Ngôn đừng cậy mình khỏe nữa, cẩn thận mai anh lại phải ngồi xe lăn đến công ty đấy.”

Đúng là cơ thể của Dung Thiếu Ngôn rất yếu, lúc nào bệnh tình trở nặng, anh còn phải dùng xe lăn để đi lại.

Nghe được cô nói vậy, Dung Thiếu Ngôn thoáng sững người. Vẻ mặt vốn luôn bình thản của anh đã bắt đầu thay đổi, nhưng chỉ trong thoáng chốc, anh đã khôi phục lại vẻ mặt cũ.

Anh khẽ cười, duỗi ngón trỏ thon dài rõ khớp xương chạm vào môi Giản Ninh, nói: “Mỗi khi cái miệng này lên tiếng đều khiến người ta chẳng thể ưa nổi.”

Nói xong anh nằm ngửa xuống, nhắm mắt chìm vào giấc đi. Chỉ là hơi thở của anh hơi nặng nề, có thể thấy tâm trạng hiện tại của anh không bình ổn lắm.

Câu nói của anh khiến Giản Ninh sững người một lúc, sau đó cô quay lưng lại với anh và nhắm mắt lại.

Anh không thích thì sao? Cho dù anh có thích thì bây giờ cô cũng không cần.