Ngày hôm sau, Giản Ninh thức dậy và đi xuống lầu. Dung Thiếu Ngôn đã từ công ty về, lúc này đang ngồi trên sofa đọc tạp chí. Hôm nay họ sẽ về nhà tổ ăn cơm và đến bệnh viện thăm ông nội.
Giản Ninh chẳng thèm nhìn anh lấy một cái, cô vừa ngâm nga một bài hát vừa thản nhiên đi thẳng đến bàn ăn rồi ngồi xuống ăn sáng một mình.
Dì Trương hơi lúng túng và khó xử khi thấy cô hành xử tùy hứng như vậy, bà ấy đành phải ra phòng khách gọi Dung Thiếu Ngôn vào ăn.
Dung Thiếu Ngôn liếc nhìn Giản Ninh, môi hơi nhếch lên. Anh đặt tạp chí xuống, từ tốn đứng dậy và đi về phía phòng ăn.
Anh biết rõ cô đang giận, cho dù ngoài mặt cô có tỏ ra dửng dưng đến đâu, thì sự kiêu ngạo và thói quen được nuông chiều trong cô vẫn chưa từng thay đổi.
Anh ngồi xuống đối diện với Giản Ninh, trước khi ăn còn nhẹ nhàng giải thích: “Tối qua công ty có việc nên anh phải đến xử lý.”
Nghe anh giải thích, Giản Ninh chỉ cảm thấy trong lòng nhói đau, sau đó cô cười khẩy: "Ồ, chẳng phải anh đã nói chúng ta sẽ không can thiệp vào chuyện của nhau à? Anh nói cho em biết làm gì?"
Dung Thiếu Ngôn không hề tỏ ra bực bội trước thái độ này của cô mà chỉ mỉm cười: "Đúng vậy, em hiểu vậy là tốt, do anh nghĩ nhiều rồi."
Giọng anh vẫn ôn tồn, nhẹ nhàng như mọi khi, nhưng từng chữ thốt ra lại chẳng khác nào dao cứa vào tim.
Giản Ninh nắm chặt dao nĩa trong tay như thể muốn bẻ gãy chúng, cô không hiểu nổi.
Trước đây, chính cái vẻ ngoài dịu dàng ấy đã khiến cô xiêu lòng, và cũng chính lời nói của anh trai đã khiến cô cố chấp tin rằng anh thích mình.
Bây giờ khi tỉnh táo lại thì cô mới nhận ra, rõ ràng từng câu từng chữ anh nói đều là ghét bỏ cô. Nhưng tại sao? Chẳng phải cô mới là người chịu ấm ức suốt thời gian qua à?
Cô không muốn nghĩ thêm nữa, chỉ lặng lẽ cúi đầu ăn sáng.
Sau khi Dung Thiếu Ngôn ăn xong, anh đẩy một tấm thẻ đen đến trước mặt cô.
Giản Ninh nhìn tấm thẻ đen trước mặt rồi ngẩng đầu lên nhìn anh, nói vói giọng lạnh băng: "Anh có ý gì?"
Dung Thiếu Ngôn nhướng mày, gương mặt tái nhợt được điểm thêm một nụ cười dịu dàng, anh cất giọng nhẹ nhàng: “Em đã gả vào nhà họ Dung thì đây là thứ em đáng có được."
Anh biết cô sẽ không từ chối.
Giản Ninh thật sự chướng mắt khi nhìn thấy nụ cười này của anh, cô nhíu mày rồi lại bật cười: "Được thôi, em nhận."
Anh đang sỉ nhục cô, nếu cô nhận thì sớm muộn gì cũng phải trả lại từng thứ một.
Ăn sáng xong, hai người lên xe trở về nhà tổ. Khi xuống xe, Dung Thiếu Ngôn bất ngờ đưa tay về phía Giản Ninh.
Giản Ninh nhướng mày giả bộ không hiểu ý anh.
Dung Thiếu Ngôn đương nhiên biết cô đang nghĩ gì, anh chỉ mỉm cười và giơ tay định véo má cô, nhưng Giản Ninh đã kịp quay mặt đi.
Trước đây, chính sự thân mật nửa vời ấy của anh đã khiến cô ngộ nhận và cứ mãi thấp thỏm lo được lo mất.
Dung Thiếu Ngôn hơi khựng lại một lát rồi lại buông tay xuống ôm lấy eo cô, cúi người thì thầm: "Phiền em giả vờ với anh trước mặt mẹ."
Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt lạnh như băng của Giản Ninh, xem ra lần này cô thực sự tức giận rồi, thú vị thật.
Trước đây, dù bị anh phớt lờ thì cô tiểu thư cáu kỉnh này vẫn sẽ bỏ cái tôi xuống và tiếp tục đi sau lưng anh. Dẫu vậy, anh cũng chưa từng nói gì.
Giản Ninh liếc nhìn anh, do dự một lúc rồi miễn cưỡng gật đầu một cách kiêu ngạo.
Bà Dung đối xử với cô rất tốt, cô cũng thông cảm với hoàn cảnh của bà khi bị chồng phản bội và bị kẻ thứ ba làm tổn thương, bây giờ sức khỏe của bà đã yếu đi nhiều. Cô sẵn sàng phối hợp với anh để diễn trọn vai vợ hiền trước mặt bà.
Hai người bước đến gần nhà tổ, bà Dung - Chu Thục Hoa đang đợi sẵn ở lối vào biệt thự. Người phụ nữ ấy vẫn luôn chăm chút cho bản thân, trông bà vẫn còn trẻ lắm, nhưng vẫn mang nét yếu ớt giống như Dung Thiếu Ngôn.
Chắc là hôm nay gặp hai vợ chồng họ nên bà còn trang điểm, trông tươi tắn hơn thường ngày nhiều.
Nhìn thấy hai người họ bước đến, bà mỉm cười chạy ra chào đón.
Vừa đến gần bà đã nắm tay Giản Ninh, ánh mắt tràn ngập yêu thương: “Cuối cùng Ninh Ninh cũng đến rồi.”
Giản Ninh mỉm cười gọi: "Dạ... mẹ."
"Ừ!" Chu Thục Hoa càng cười rạng rỡ hơn, đôi mắt bà ánh lên niềm hạnh phúc. Bà nhìn Giản Ninh lớn lên từ nhỏ và luôn mong ngóng cô gả sang nhà mình càng sớm càng tốt.
Dung Thiếu Ngôn đứng ở bên cạnh cười nói: "Mẹ, bên ngoài gió to, mình vào nhà rồi nói chuyện tiếp ạ."
Mặc dù bây giờ đã là tháng Năm, nhưng sức khỏe bà Chu không được tốt lắm nên không chịu được lạnh.
Bà Chu mắng: “Hôm nay ấm mà.”
Bà nói vậy nhưng vẫn nghe lời con trai và kéo Giản Ninh cùng vào biệt thự.
Sau khi ăn trưa ở nhà tổ, gia đình họ đã đến bệnh viện thăm ông cụ Dung.
Ông cụ vừa nhìn thấy họ bước vào phòng bệnh thì phấn chấn hẳn lên, ánh mắt tràn đầy nhẹ nhõm.
Bà Chu ngồi xuống bên giường bệnh, đút cơm cho ông cụ, mỉm cười nói: “Ba, bây giờ hai đứa đã kết hôn, ba có thể yên tâm rồi."
Ông cụ yếu ớt gật đầu, ho khan vài tiếng rồi cười hóm hỉnh: "Bây giờ ba có thể yên tâm xuống đấy gặp ông cụ Giản rồi."
Giản Ninh tiến lại gần, giận dỗi lườm ông cụ: “Ông nói gì vậy ạ, ông nội cháu không muốn gặp ông đâu, ông nội cháu còn muốn ông sống thật lâu, thật khỏe cơ.”
Ở nhà họ Dung, ông cụ và bà Chu đều đối xử rất tốt với cô, cô gả qua bên này cũng không tệ chút nào, nhưng khi nhìn sang Dung Thiếu Ngôn cô lại muốn bĩu môi.
Trong phòng bệnh VIP, bà Chu đang cẩn thận đút từng muỗng cơm cho ông cụ, còn ông cụ thì cứ nhìn Giản Ninh và Dung Thiếu Ngôn cười mãi thôi. Cô cảm thấy không được tự nhiên nên nói với bà Chu: "Mẹ, con đi vệ sinh một lát."
Giản Ninh ra khỏi nhà vệ sinh và chuẩn bị quay lại phòng bệnh thì nghe thấy ai đó gọi cô.
"Giản Ninh?"
Giản Ninh quay lại thì thấy mười một nữ bác sĩ mặc áo blouse trắng, cô tỏ ra khó hiểu: “Cô là ai?”
Nữ bác sĩ cười nói: "Chúng ta là bạn cấp hai, tớ ngồi sau lưng cậu đấy."
“Ồ.” Giản Ninh giả vờ ngạc nhiên, nhưng cô vẫn không nhớ là ai.
Nữ bác sĩ nhìn vào phòng bệnh và hỏi: "Bệnh nhân phòng này là gì của cậu vậy?"