Anh ấy nhìn Giản Ninh, một lúc sau mới thở dài rồi kéo em gái vào lòng, nhẹ nhàng xoa đầu cô như đang vỗ về: “Ba nói nếu em không muốn thì không cần cưới."
Ba của hai người là một người chết vì sĩ diện, trước kia ông luôn sốt sắng vun đắp cho cuộc hôn nhân này và còn không ngừng thúc giục họ, vì nhà họ Dung là một đối tác hoàn hảo về mọi mặt. Vậy mà lần này khi Dung Thiếu Ngôn chủ động nhắc đến chuyện kết hôn, ông lại do dự không muốn gả con gái đi.
Dù ông có coi trọng lợi ích đến đâu thì con gái ông vẫn là máu thịt trong lòng bàn tay, được cả nhà họ Giản nâng như nâng trứng. Ông có thể nhìn ra được Dung Thiếu Ngôn không thích con gái mình, bây giờ anh lại lấy lý do kết hôn hời hợt như vậy, làm sao ông có thể gả con gái đi nhẹ tênh như vậy được chứ?
Chỉ là trước đây ông từng cố chấp tán thành cuộc hôn nhân này nên giờ chẳng thể dễ dàng “xuống nước” được, vậy nên ông mới để con trai nói thay lời trong lòng ông.
Nghe đến đây, Giản Ninh lập tức đẩy anh trai ra, hất cằm kiêu ngạo như mọi khi, cười khẩy nói: “Cưới chứ, sao lại không?”
Nếu anh đã hoàn hảo như vậy thì cho dù anh có chán ghét cô, cô vẫn muốn kết hôn. Vậy cô sẽ gả qua nhà bên đó, kết hôn với anh rồi cắm sừng anh, chọc cho anh tức chết rồi thừa kế toàn bộ tài sản của anh.
Giản Dịch chỉ cần nghe giọng đã biết cô đang tức nên nói năng không suy nghĩ, anh ấy kiên nhẫn dỗ dành: “Ninh Ninh, em đừng nóng vội.”
Giản Ninh hít sâu một hơi, nén lại cơ sóng giận dữ trong lòng: "Đừng khuyên em, em không hề bốc đồng."
Chỉ là trước đây dù nằm mơ cô cũng muốn kết hôn với anh, cô từng nghĩ sẽ nắm tay anh đi qua những ngày tháng yêu đương dịu dàng, rồi thuận theo tự nhiên mà bàn đến chuyện kết hôn, nào ngờ cuối cùng cô lại khoác váy cưới bước vào cuộc đời anh với một lý do lạnh lùng như thế.
Giản Dịch tặc lưỡi. Con bé chết tiệt này, không đυ.ng đầu vào tường thì không bao giờ tỉnh ra à? Sao cứ nhất thiết phải treo cổ tự tử trên cái cây đó chứ?
Một người bệnh tật, ốm yếu suốt ngày thì có gì để mà thích chứ?
Anh ấy và Dung Thiếu Ngôn là bạn đại học, nhưng Giản Ninh là em gái của anh ấy nên anh ấy đương nhiên phải thiên vị ruột thịt hơn rồi.
Đến nước này rồi, anh ấy đành bất lực nhìn em gái mình cắm đầu cắm cổ quyết tâm kết hôn với người đàn ông đó.
Cũng tại anh ấy hết, biết trước như vậy thì anh ấy đã không nói Thiếu Ngôn thích cô, để không đến mức bây giờ khi Thiếu Ngôn lạnh lùng vô tình với cô như vậy mà cô vẫn vững tin rằng anh thích mình.
Lúc này, ngoài đau lòng thì Giản Dịch còn cảm thấy áy náy.
-
Giản Ninh đồng ý và hôn lễ của họ được tổ chức ngay sau đó. Vì ông cụ Dung đang bệnh nặng nên mọi thứ được giản lược đến mức tối thiểu. Đúng như Dung Thiếu Ngôn đã nói, cuộc hôn nhân này sẽ không công khai, chỉ có một số gia đình trong giới giàu sang quyền thế biết chuyện thôi.
Dẫu vậy, Giản Ninh cũng kiệt sức sau một ngày dài lăn lộn.
Vừa bước chân vào phòng tân hôn, cô đã ngã phịch xuống giường và thϊếp đi lúc nào chẳng hay.
Khi cô tỉnh dậy chỉ thấy căn phòng rộng lớn hoàn toàn trống trải không một bóng người ngoài cô. Cô ngồi dậy xoa lưng, cảm thấy rất cộm sau khi nằm lâu trên giường toàn táo đỏ và long nhãn gì đó.
Cô nhìn quanh một lượt, bước ra khỏi phòng và đi xuống lầu, cô hỏi quản gia trong nhà là dì Trương: "Dung Thiếu Ngôn đâu rồi?"
Kể từ cuộc gặp ngày hôm đó, cô không thể gọi hai tiếng "Thiếu Ngôn" thân mật nữa.
Dì Trương thoáng khựng lại khi nghe cô hỏi, cười gượng nói: "Công ty có việc gấp nên cậu chủ đến đó xử lý rồi."
Từ sau vụ việc rối ren liên quan đến bà chủ, ông cụ Dung đã lấy lại toàn bộ quyền lực từ tay ba của Dung Thiếu Ngôn và tuyên bố chỉ khi Dung Thiếu Ngôn có thể tự mình đứng vững thì ông cụ mới chính thức lui về sau.
Đây có thể coi là sự công bằng hiếm hoi mà ông cụ dành cho hai mẹ con anh, vì vậy bây giờ người cầm quyền trong nhà họ Dung chính là Dung Thiếu Ngôn.
Nghe đến đây, Giản Ninh cứng đờ cả người, một lúc sau cô mới cười tự giễu: "Việc gì mà quan trọng đến mức không làm không được, lại còn phải xử lý ngay trong đêm tân hôn?"
Dì Trương hơi khó xử, cung kính cười nói: "Cô chủ có đói không, có muốn ăn bữa khuya không?"
Những người giúp việc xung quanh không cả dám thở mạnh, ai nấy đều biết cô tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ này nổi tiếng với tính khí thất thường, trừ khi đối mặt với cậu chủ của bọn họ.
Giản Ninh lạnh lùng hất cằm: "Không ăn! Tức no rồi!"
Cô quay người bước nhanh về phòng, nhìn căn phòng toàn màu đỏ rồi lại nhìn đống táo đỏ long nhãn trên giường, mắt cô lại cay cay. Cô bước đến cạnh giường, quét sạch đống quả kia xuống đất.
Điện thoại đặt ở tủ đầu giường đột nhiên đổ chuông, Giản Ninh nhấc máy: "Alo!"
Giọng nói ngạc nhiên của bạn thân Trần Hiểu Na vang lên trong điện thoại: "Ninh Ninh, cậu đang tức gì à?"
Giản Ninh hít một hơi thật sâu, nhíu mày nói: "Cậu có việc gì đấy?"
Trần Hiểu Na ho nhẹ một tiếng, do dự hỏi: "Có phải cậu đã xem những chuyện trên mạng rồi không?"
Nhắc đến chuyện này, cô ấy lại thấy bất bình thay Giản Ninh: "Dung Thiếu Ngôn nhà cậu cũng quá đáng thật đấy, không phải đêm nay là đêm tân hôn của hai người à? Sao anh ấy có thể như vậy chứ?"
Giản Ninh hơi khó hiểu: "Trên mạng? Gì cơ?"
"Hả?" Trần Hiểu Na vô cùng ngạc nhiên: "Cậu không biết à?"
Giản Ninh nghĩ đến gì đó, lập tức cúp điện thoại và mở Weibo lên. Trên bảng hot search có tên Dung Thiếu Ngôn và kẻ thù truyền kiếp của cô, Tô Liên.
Khi cô nhấp vào thì thấy Tô Liên đăng bài Weibo và còn tag thẳng tên Dung Thiếu Ngôn...
Tô Liên: “Cảm ơn anh! [trái tim] @Dung Thiếu Ngôn.”
Hashtag Tô Liên - Dung Thiếu Ngôn đang leo thẳng lên top hot search. Dưới phần bình luận là vô số suy đoán về mối quan hệ của cô ta với Dung Thiếu Ngôn, bàn tới bàn lui cuối cùng trở thành mối quan hệ tình ái mập mờ.
Giản Ninh nhìn thấy vụ bê bối này thì tay run bần bật, suýt nữa thì cô đã đập điện thoại đi.
Tô Liên luôn đối đầu với cô từ khi còn nhỏ, sau khi nhà họ Tô phá sản thì cô ta chuyển hướng sang giới giải trí. Hai ngày trước, cô ta còn dính phải tin đồn được đại gia bao nuôi, lúc đó cô còn nghĩ không thể nào, một người kiêu ngạo tự cao như cô ta thì sao có thể thích gu mặn như vậy được chứ.
Người lọt được vào mắt xanh của cô ta phải như Dung Thiếu Ngôn.
Cô đè nén cơn giận và lục lại vụ bê bối trước đó, quả nhiên mọi dấu vết đã bị xóa sạch sẽ.
Lúc này, Tô Liên còn đăng bài Weibo như vậy, cư dân mạng chắc chắn sẽ cho rằng chính Dung Thiếu Ngôn đứng sau xóa hot search cho cô ta. Ai cũng biết Tô Liên là cô tiểu thư nhà danh giá, chỉ tiếc sau này sa cơ thất thế, họ bắt đầu đoán già đoán non liệu Dung Thiếu Ngôn và cô ta có quen nhau từ trước hay không, thậm chí còn tưởng tượng ra một câu chuyện thanh mai trúc mã đẹp như mơ.
Lúc này Giản Ninh đã tức run người. Thanh mai trúc mã à? Vậy thì cô là gì? Tên khốn kia, đêm tân hôn thì anh vắng mặt, vậy mà vẫn rảnh tay xóa hot search cho người ta à? Cô nhớ lại mỗi lần cô và Tô Liên đối đầu với nhau trước đây, người phụ nữ này quen đóng vai đáng thương nên Dung Thiếu Ngôn thỉnh thoảng lại ra tay hòa giải.
Giờ đây, cô đột nhiên cảm thấy mình như rơi vào một hầm băng lạnh lẽo, chẳng lẽ không công khai cuộc hôn nhân là vì lý do này sao?
Giản Ninh nằm lên giường, vùi đầu vào đầu gối. Chút hy vọng mong manh cuối cùng cũng đã tan thành mây khói, tình yêu từng khắc cốt ghi tâm nay chỉ còn oán hận nặng nề.