Chương 1

“Giản Ninh, chúng ta kết hôn đi.” Dung Thiếu Ngôn nghiêm túc nhìn Giản Ninh, giọng anh nhẹ nhàng, nhưng trong đôi mắt kia lại không có một chút ấm áp nào.

Cuối tháng Năm, khi mùa xuân ở Gia Hưng sắp sửa khép lại, tiết trời bắt đầu oi ả, những đóa hoa rực rỡ lần lượt úa tàn, nhường chỗ cho những chùm quả non vừa kịp kết thành. Tất cả như muốn nhắn nhủ rằng, đôi khi sự kết thúc cũng chỉ là tiền đề cho một khởi đầu mới.

Trong khu vườn nhà họ Giản có một đôi nam nữ đang đứng đối diện với nhau.

“Cái gì?” Nụ cười khẽ tắt trên môi Giản Ninh. Cô vừa mới vui mừng vì hôm nay anh đến nhà, vậy mà chỉ trong khoảnh khắc, cả người cô đã lạnh toát như có gió lùa qua tim.

Cô ngơ ngác nhìn vào mắt người đàn ông đối diện, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm, chút tình cảm trong đó, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại một khoảng lặng vô hồn.

Đôi mắt anh vẫn đẹp như mọi khi, cong cong mắt phượng, ánh nhìn phảng phất nét mê hoặc khiến Giản Ninh rơi vào ảo giác không biết bao nhiêu lần. Nhưng khi nhìn kỹ, cô chỉ thấy sự u ám tĩnh lặng trong đó, chứ hoàn toàn không có chút ấm áp nào.

Cũng giống như con người anh, bề ngoài thì dịu dàng, ân cần với tất cả mọi người, nhưng sau lớp vỏ bọc đó thì anh lại lạnh lùng vô tình hơn bất kì ai. Ồ không, có lẽ sự vô tình đó chỉ dành cho cô mà thôi.

Anh không đối xử với những người khác như thế.

Dung Thiếu Ngôn khẽ cười, từ tốn nói: "Ông nội anh đang bị bệnh nặng, ông muốn được nhìn thấy chúng ta kết hôn. Mà sớm muộn gì chúng ta cũng kết hôn, bây giờ thực hiện mong muốn của ông thì cũng như nhau thôi, em thấy thế nào?"

Giọng điệu này của anh dường như không phải đang nói về cuộc hôn nhân của họ, mà là nói về một việc kinh doanh không lớn cũng chẳng nhỏ.

Một thoáng chua xót lướt qua đáy mắt Giản Ninh, cô nhíu chặt mày mới ngăn được giọt nước mắt đang chực trào. Cô gượng cười nhìn thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của người đàn ông trước mặt, run run nói: "Thiếu Ngôn, anh... không thể đứng lâu ở ngoài được, đi vào trước đi."

Khi mang thai Dung Thiếu Ngôn, mẹ anh từng bị người tình của ba anh đến quấy phá, bà phải gánh chịu những tổn thương mà một người phụ nữ mang thai vốn không đáng phải chịu. Vì thế mà ngay từ khi chào đời, anh đã có một cơ thể yếu ớt, bệnh tật đeo bám không dứt. Anh còn mắc bệnh tim bẩm sinh, những lúc bệnh trở nặng thì anh chỉ có thể ngồi xe lăn, nghe nói trước kia từng có bác sĩ đưa ra kết luận anh sẽ không sống được qua tuổi hai mươi.

Ánh mắt Dung Thiếu Ngôn lóe lên, anh mỉm cười nhìn cô, thong thả nói tiếp: "Sau khi kết hôn, chúng ta tạm thời không công khai. Em muốn làm gì cũng được, anh sẽ không can thiệp vào chuyện của em. Có lẽ chúng ta sẽ không ai làm phiền ai cả."

Nói đến đây, anh ngừng lại một lát rồi mới nói tiếp: "Còn về anh thì em yên tâm đi, anh tạm thời chưa chết được."

Vừa dứt lời, anh giơ tay lên che miệng ho khan, sắc mặt vốn đã tái nhợt giờ lại thêm trắng bệch, càng làm nổi bật đôi môi đỏ tươi.

Đẹp... nhưng yếu ớt đến đau lòng.

Giản Ninh hơi khựng lại trước lời nói của anh, một lúc sau khóe môi cô mới cong lên nở một nụ cười chua xót. Đây có phải là kiểu “hôn nhân mở” không? Tự do đến mức chẳng biết nên vui hay nên buồn.

Đôi mắt cô dần ửng đỏ, nhưng cô vẫn chưa chịu từ bỏ. Cô nhìn anh và hỏi: "Dung Thiếu Ngôn, anh thật sự muốn kết hôn với em trong khi anh không thích em một chút nào à?"

Họ được đính hôn từ nhỏ, nhưng cô chưa một lần ngỏ ý muốn kết hôn. Vì cô muốn hẹn hò yêu đương với anh như những cặp đôi bình thường khác, rồi khi tình cảm sâu đậm sẽ tự khắc dẫn đến hôn nhân thôi.

Từ khi sinh ra Giản Ninh đã mang một vẻ đẹp sắc sảo, rực rỡ như một bông hồng đỏ rực. Thế mà giây phút này, câu hỏi của cô lại hèn mọn và thấp thỏm đến lạ, hoàn toàn không nhìn ra được dáng vẻ kiêu ngạo bình thường của cô.

Nhưng Dung Thiếu Ngôn chỉ khẽ cười, vươn tay chạm vào gương mặt cô một cách nhẹ nhàng, cúi đầu nhìn sâu vào ánh mắt cô: “Giản Ninh, chúng ta sinh ra trong một gia đình như vậy thì chắc em cũng hiểu rằng giữa chúng ta không tồn tại thứ gọi là tình cảm, chỉ có một thứ duy nhất chính là lợi ích.”

Ngón tay anh lướt nhẹ xuống cằm cô rồi dừng lại ở bờ môi dưới, anh hơi nheo mắt lại nhìn cô tỏ vẻ khó hiểu: "Mà em đã bao giờ có tình cảm với anh đâu? Chúng ta không thể thành thật với nhau một lần à?"

Giọng điệu của anh vẫn dịu dàng như trước. Có lẽ đó cũng chẳng phải dịu dàng, mà chỉ vì anh đang bị bệnh nên từng lời anh thốt ra đều chậm rãi, mềm mỏng khiến người ta lầm tưởng như đang được vỗ về.

Giản Ninh cay đắng nhìn anh, lúc này cô chỉ cảm thấy tủi hờn và thất vọng vô cùng. Anh có thể thờ ơ với cô, có thể vô tình với cô, nhưng sao anh có thể thản nhiên phủ nhận tình cảm của cô dành cho anh như thế chứ?

Cô đã thích người đàn ông này từ rất lâu rồi, lâu đến mức cả giới giàu sang quyền thế ở thành phố Gia Hưng này đều biết cô thích anh không từ thủ đoạn. Suốt bao năm qua, bất kỳ người phụ nữ nào tiếp cận anh đều không có kết cục đẹp. Cô thích một người đến mức đánh mất trái tim nguyên vẹn ban đầu, đến chính cô cũng không còn nhận ra bản thân mình nữa.

Đến tận bây giờ, cô mới thực sự tỉnh ngộ, có lẽ tình yêu của cô chưa bao giờ chạm tới trái tim người đàn ông này. Anh có thể thích bất cứ ai, ngoại trừ cô.

Nhìn vào ánh mắt phủ đầy tủi hờn và thất vọng của cô, Dung Thiếu Ngôn vô thức cau mày, cố gắng giấu đi điều gì đó trong ánh mắt. Rõ ràng anh cũng không hề cảm thấy sảng khoái khi buông ra những lời trả thù tàn nhẫn kia.

Anh rụt tay lại, nói với giọng nhẹ tênh: "Em có thể suy nghĩ thêm, anh về trước đây."

Anh nói xong thì quay đi không chút do dự. Bóng dáng anh khuất dần, nhưng từng cơn ho khan yếu ớt của anh vẫn vọng lại phía cô.

Không biết đã đứng đó bao lâu thì Giản Ninh mới quay về biệt thự. Cô đã gặp anh trai Giản Dịch của mình, anh ấy giữ cô lại hỏi: "Ninh Ninh, em với Thiếu Ngôn nói chuyện thế nào rồi?"

Khi anh ấy hỏi câu này, Giản Ninh đã không thể kìm được nước mắt trước mặt anh trai mình.

Thấy cô khóc, Giản Dịch vừa lo lắng vừa hoang mang, luống cuống hỏi: "Sao vậy? Có phải cậu ấy bắt nạt em không?"

Trước giờ cô tiểu thư này luôn ngang ngược, bướng bỉnh chứ có ai thấy cô rơi nước mắt bao giờ đâu?

Giản Ninh lườm anh trai mình, cảm thấy cơn giận vẫn chưa nguôi nên cô lại đá thêm một cái, ngang ngược gào lên: "Tất cả là tại anh! Anh nói anh ấy thích em cơ mà, nhưng anh ấy không hề thích em, không thích một chút nào cả!"

Đừng nói là thích, anh còn chán ghét cô.

“A!” Giản Dịch hét lên thảm thiết, bà cô nhỏ này được học Taekwondo từ bé, cú đá này thực sự rất kinh khủng. Anh ấy cũng không phản bác những lời trách móc của cô, vì khi còn học đại học, anh ấy có thể cảm nhận rõ ràng rằng Thiếu Ngôn thích em gái mình.

Nhưng sau đó thì anh ấy cũng không biết tại sao mọi việc lại trở nên như bây giờ.