Chúc Diễn đã uống tuýp dinh dưỡng mấy ngày liền yên tâm hẳn.
Xem ra văn hóa ẩm thực của thế giới này rất toàn diện, động lực để cậu cố gắng học ngôn ngữ, tranh thủ sớm ngày kiếm tiền càng dồi dào hơn.
Chúc Diễn vặt lông, rửa sạch đôi cánh thật lớn của con BOSS gà rừng, dùng sức chặt ra thành hai phần lớn, sau đó khía vài đường trên bề mặt, xát gia vị lên.
Lại nhóm lửa trại, dùng dao găm xiên một phần cánh vào, bắt đầu nướng.
Đáng tiếc cậu chỉ có một con dao găm...
Một con dao găm khác được đưa tới trước mặt cậu.
Chúc Diễn: "..."
Cậu nhịn không được lắp bắp: "Đại ca anh biết thuật đọc tâm sao?"
Lâm Dịch đương nhiên nghe không hiểu, chỉ lấy đôi mắt đen kia cứ nhìn cậu chằm chằm.
Chúc Diễn chịu thua, tiếp nhận dao găm: "【cảm ơn!】"
Hai tay cùng lúc bắt đầu nướng.
Thời gian nấu nướng thiết kế trong game này cũng không thực tế, Chúc Diễn giơ hai phần cánh ngồi xổm một lát, ký tự màu trắng trên cánh liền thay đổi, mùi hương cũng bay ra.
Lần này thì lại không có âm thanh nhắc nhở hệ thống.
Chúc Diễn cũng không quan tâm, vui vẻ giơ cánh chạy về phía Lâm Dịch, chia cho hắn một cái.
Lâm Dịch nhận lấy dao găm, nhìn chằm chằm phần gốc cánh có vỏ hơi cháy xém.
Chúc Diễn không quản hắn, dựa sát vào hắn ngồi trên tảng đá lớn, túm lấy cánh bắt đầu gặm.
Thơm quá đi!
Hương vị được tái hiện chuẩn quá!!
Đây là sức hấp dẫn của thế giới thực tế ảo sao?
Hu hu hu tôi yêu game!!
Tôi yêu công nghệ cao!!
Lâm Dịch dừng lại hai giây, nghiêng đầu nhìn cậu, đôi mắt đen dưới ánh trăng xẹt qua ánh sao vụn.
Chúc Diễn hoàn toàn đắm chìm trong mỹ thực, không hề hay biết.
Phần cánh của BOSS gà rừng có thể so với đầu người lớn, Chúc Diễn ăn vô cùng thỏa mãn.
Lại xem chỉ số đói khát, trực tiếp hồi đầy.
Chúc Diễn vô cùng hài lòng, quệt miệng, chuyển hướng sang Lâm Dịch vẫn đang ung dung ăn.
Lâm Dịch dừng lại, quay đầu nhìn cậu.
Chúc Diễn nói: "【anh ăn đi.】"
Lâm Dịch thu lại dao găm và phần cánh.
Chúc Diễn: "?"
Lâm Dịch đứng dậy.
Chúc Diễn ngơ ngác nhìn hắn.
Lâm Dịch: "【đi rồi.】"
... Đột ngột vậy sao? Chúc Diễn dừng một chút, mới nói: "【được.】"
Lâm Dịch gật đầu, không nói nhiều nữa, đạp ánh trăng đi lên con dốc dẫn ra ruộng, biến mất giữa những kiến trúc san sát trong thôn.
Chúc Diễn vẫn luôn chờ đến khi không nhìn thấy bóng người, mới hơi có chút cô đơn thu hồi tầm mắt.
Không biết sau này còn có thể gặp lại...
Vãi chưởng, đây là game!!
Trong video hướng dẫn, các streamer liên lạc với bạn bè, đều phải dùng hệ thống bồ câu đưa thư, lúc tin nhắn gửi đi, còn có hình ảnh động bồ câu bay quanh nhân vật một vòng rồi mới bay đi.
Mà cậu và Lâm Dịch, đã quên kết bạn!!
Chúc Diễn vội vàng xông lên con dốc nhỏ, đuổi theo hướng Lâm Dịch rời đi.
...
...
Đáng ghét, đi nhanh vậy sao?
Hay là offline rồi?
Chúc Diễn đứng tại chỗ ngây người nửa ngày, từ bỏ.
Phía chân trời bắt đầu hửng sáng, một đêm trong thế giới game đã qua.
Chúc Diễn chạy về khu rừng nhỏ, tiếp tục cày gà rừng.
Bây giờ đánh gà rừng cậu cuối cùng cũng không cần dụ vào hố nữa, vừa đánh vừa lùi, mấy gậy là có thể gϊếŧ chết một con gà rừng, lại đem thi thể thu vào ba lô, vừa có thể lên cấp lại vừa kiếm được đồ ăn, quả thực hoàn mỹ!
Cày mãi đến trời sáng, Chúc Diễn ước chừng bên trường học sắp vào học, mới dừng lại, chạy đi học.
Hôm nay trường học bắt đầu dạy câu giao tiếp, từ xin chào bắt đầu đến tạm biệt.