Chương 24

Một luồng ánh sáng lưu chuyển hiện lên, bộ quần áo ngắn vải thô màu vàng nhạt trên người cậu liền đổi thành áo bó tay hoa hòe loẹt, phối hợp với quần nâu, cũng... không tính là khó coi?

Cậu nhấn mở thuộc tính cá nhân, xoay vòng nhân vật đã mặc trang bị một lượt, xác định loại trang bị hoa hòe loẹt này sẽ không khó coi mới tắt đi.

Lâm Dịch vừa hay đưa nén vàng qua.

Chúc Diễn sửng sốt, mới nhớ tới chuyện này.

Cậu lắc đầu: "【từ bỏ.】"

Lâm Dịch vẫn cứ giơ tay, nhìn cậu.

Chúc Diễn vỗ vỗ bộ quần áo mới trên người mình: "【có cái này.】"

Bộ này ít nhất cũng mấy chục Đồng Bạc, nói không chừng còn đắt hơn.

Hơn nữa, BOSS thực ra cũng là Lâm Dịch đánh, cậu nếu còn lấy tiền, chính cậu cũng phải coi thường mình.

Nghĩ như vậy, cậu kiên định đẩy tay Lâm Dịch ra.

Lâm Dịch nhìn cậu hai giây, thu lại nén vàng.

Chúc Diễn cong cong đôi mắt cười: "【cảm ơn!】"

Lâm Dịch "Ừ" một tiếng.

Chúc Diễn chuyển hướng sang xác BOSS gà rừng trên mặt đất, hỏi: "【cái này, thì sao?】"

Lâm Dịch không nói chuyện, một tay nhấc móng vuốt BOSS gà rừng lên, nhẹ nhàng bình tĩnh đi về phía bìa rừng.

Chúc Diễn: "..."

Đại ca này cấp bậc gì vậy, khỏe thế.

Thầm thì đi theo lên.

Lâm Dịch kéo xác BOSS gà rừng thẳng ra bìa rừng, dừng lại, thả con gà rừng ra, quay đầu nhìn cậu, nói một từ.

Chúc Diễn không nghe hiểu.

Lâm Dịch rút trường kiếm ra, khoa tay múa chân vài cái trên xác BOSS gà rừng, lại chỉ chỉ cái túi vải nhỏ trang trí bên hông cậu.

Chúc Diễn đã hiểu, lấy ra dao găm: "【cái này?】"

Lâm Dịch gật đầu, sau đó ngón tay chạm vào bộ lông đuôi sặc sỡ của BOSS gà rừng: "【¥%.】"

Chúc Diễn cân nhắc một chút, lấy dao nhỏ cắt phần lông đuôi xuống: "【như vậy?】"

Lâm Dịch đáp: "【đối.】"

【¥#%@#&%&...】 Âm thanh nhắc nhở hệ thống máy móc đồng thời vang lên.

Chúc Diễn chớp chớp mắt, nhìn bộ lông đuôi trong tay, lại nhìn Lâm Dịch.

Đây là đạt được thành tựu gì đó sao?

Lâm Dịch đang dạy cậu chơi game?

Ngón tay Lâm Dịch tiếp tục lướt qua cái mỏ ngắn của gà rừng: "【¥%.】"

Chúc Diễn hoàn hồn, cầm dao nhỏ làm động tác cắt xuống, đọc theo: "【¥#?】"

Là ý cắt sao?

Lâm Dịch ngước mắt nhìn cậu, mắt đen nhìn chằm chằm, lặp lại phát âm.

Chúc Diễn đọc theo.

Lâm Dịch gật đầu, chỉ vào bộ lông đuôi cậu còn đang cầm trên tay, đọc ra một từ mới.

Chúc Diễn: "..."

Đến rồi, tự mình lấy đá đập chân mình.

Cơn nghiện dạy học của Lâm Dịch tới rồi.

Hành động phanh thây BOSS gà rừng ban đầu, lập tức bị Lâm Dịch đổi thành buổi học giải phẫu.

Mào gà, lông chim, móng gà, mỏ gà... thậm chí cả phao câu gà, ruột gà, đều bị Lâm Dịch lôi ra dạy dỗ.

Chúc Diễn: "..."

Đeo mặt nạ đau khổ.

Những từ cậu thường dùng còn chưa học được đâu, học mấy thứ ruột gà chân gà này làm gì?!!

Con BOSS gà rừng cao bằng người bị phanh thây hoàn toàn thu vào ba lô, Lâm Dịch cũng kết thúc buổi dạy học tạm thời này.

Chúc Diễn nhìn chỉ số đói khát, lại nhìn vị đại ca đã mua 99 con gà ăn mày này, quyết định mời anh ấy ăn một bữa ngon.

Cậu gọi Lâm Dịch cùng nhau quay lại bờ suối.

Lâm Dịch dường như hiểu ra, đến nơi liền quay lại tảng đá lớn mà hắn đã ngồi cả buổi chiều.

Chúc Diễn cạn lời, vẫn cam chịu lấy đủ loại chai lọ gia vị ra, từng cái nếm thử hương vị.

Trừ muối ra, mười mấy lọ đồ còn lại bao gồm tương, giấm, đường, dầu, gừng băm, tỏi nhuyễn, hồ tiêu, hạt vừng... thậm chí còn có tương ớt.