Chương 22

Mà những thứ này, đều là nhờ phúc Lâm Dịch, nếu không cậu bây giờ chỉ có mấy chục Đồng Xanh, ngay cả gậy gỗ cũng mua không nổi.

Gậy gỗ!!

Chúc Diễn vội vàng mở thuộc tính xem trang bị...

Aaaaaa, gϊếŧ hai mươi mấy con gà rừng chỉ tốn vài điểm độ bền của gậy gỗ, bây giờ trực tiếp tụt mất một nửa!!!

Cũng không biết cần bao nhiêu tiền sửa chữa.

Chúc Diễn khóc không ra nước mắt.

Nén vàng lơ lửng giữa không trung lại lần nữa đưa tới trước mặt cậu.

Chúc Diễn: "..."

Cậu lắc đầu với Lâm Dịch: "【không cần.】"

Lâm Dịch kiên quyết: "【muốn.】"

Tiến lên một bước, đưa nén vàng lại gần hơn, lại chỉ vào sâu trong rừng.

Chúc Diễn: "..."

Còn muốn tiếp tục?

Lấy gậy gỗ ra, chỉ về phía cánh rừng, lại nghiêng đầu lè lưỡi ra làm bộ dạng chết, sau đó xua tay: "【không đi, không đi!】"

Lâm Dịch trực tiếp giữ lấy tay cậu, đặt nén vàng vào tay cậu, lại chỉ cánh rừng: "【đi, sẽ không ¥%#.】"

Chúc Diễn: "..."

Cậu đoán từ đơn nghe không hiểu kia, hẳn là chữ "chết".

Cậu nhịn không được thuật lại: "【chết?】"

Lâm Dịch: "【sẽ không.】"

Lại học được một từ.

Chúc Diễn cúi đầu nhìn nén vàng.

Chẳng lẽ Lâm Dịch muốn nếm thử hương vị của BOSS gà rừng? Chính anh ấy đánh không phải càng nhanh hơn sao?

Cậu hoài nghi nhìn Lâm Dịch.

Đáng tiếc, khuôn mặt đưa đám kia của Lâm Dịch căn bản nhìn không ra cảm xúc.

Chúc Diễn: "..."

Được rồi, thử lại lần nữa.

Cậu lại nắm lấy tay Lâm Dịch, nhét nén vàng trở lại, khoa tay múa chân: "Để đó trước, gϊếŧ xong BOSS gà rừng rồi hẵng đưa tôi."

Lỡ cậu chết lần nữa, tiền lại mất hết.

Lâm Dịch tưởng cậu không đồng ý, nhíu mày định lùi lại.

Chúc Diễn vội vàng giữ hắn lại, chỉ về phía cánh rừng, chỗ cậu nằm chết ban nãy rồi ra hiệu so sánh với hắn, trong miệng còn lẩm bẩm mấy từ mới học "chết", "tụt", "không".

Lâm Dịch dường như cuối cùng cũng hiểu ra, đem nén vàng cất đi.

Chúc Diễn yên tâm, cầm lấy gậy gỗ, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi về phía sâu trong rừng... cậu hiện tại tài sản bằng không, nhưng có nén vàng của Lâm Dịch làm hậu thuẫn, quay về có thể mua mười cây tám cây gậy gỗ, không sợ chết!!

Đi được vài bước, phát hiện phía sau có động tĩnh, cậu theo bản năng quay đầu lại.

Lâm Dịch đang đi theo phía sau cậu.

Nhìn thấy cậu dừng lại, cũng dừng theo.

Chúc Diễn: "?"

Lâm Dịch nhìn cậu, sau đó lấy ra cây gậy gỗ y hệt của cậu.

Chúc Diễn: "... Anh muốn giúp đỡ?"

Lâm Dịch vẫn chỉ nhìn cậu.

Chúc Diễn: "..."

Ngôn ngữ không thông thật là phiền phức.

Mặc kệ động cơ của Lâm Dịch là gì, có hắn giúp đỡ, sự tự tin của Chúc Diễn tăng nhiều, lại lần nữa xuất phát đi sâu vào trong rừng.

Ban đêm trong game, ánh trăng dịu dàng, cho dù trong rừng cành lá sum suê, ánh trăng vẫn chiếu vào lốm đốm, chiếu rọi khung cảnh trong rừng vô cùng rõ ràng.

Chúc Diễn đã quen với tiếng côn trùng kêu chim hót quỷ dị trong rừng, chui vào cánh rừng bắt đầu tìm kiếm.

Rất nhanh liền tìm thấy rồi.

Con BOSS gà rừng thân hình thật lớn kia giống như đang dạo chơi sân nhà, ở trong rừng mổ đông mổ tây, thỉnh thoảng lại cục tác vài tiếng, vô cùng dễ thấy.

Chúc Diễn cẩn thận đánh giá cảnh vật xung quanh, cân nhắc một chút, không định dụ BOSS đi ra ngoài.

Cậu hít sâu một hơi, nắm chặt gậy gỗ, nhón chân nhón tay đi tới... nhắm vào mông BOSS một phát...

Con BOSS gà rừng "Quác" lên một tiếng, trên đầu hiện ra một con số -42 thật to.

Bạo kích?

Chúc Diễn không đợi gà rừng đuổi tới, thân hình vừa chuyển, nhằm về phía lùm cây bên cạnh.