Chương 20

Nếu là ở hiện thực, người làm việc đến mệt chết.

Ở trong game, Chúc Diễn chỉ cần giữa đường dừng lại, gặm mấy cái màn thầu bánh bao, đảm bảo chỉ số đói khát không tụt xuống mức màu vàng là được.

Đã ăn hết 11 cái màn thầu, 14 cái bánh bao, Chúc Diễn nhìn về phía Lâm Dịch.

Đại ca kim chủ cả ngày không ăn gì, là vì treo máy nên chỉ số đói khát không tụt sao?

Suy nghĩ lướt qua, Chúc Diễn không hứng thú với chủ đề không thể giao tiếp.

Đem tất cả gà bọc đất sét nướng xong, cậu duỗi người, nói với Lâm Dịch: "Xong rồi, tôi đi nhé? ...【tôi, đi rồi】."

Mắt đen của Lâm Dịch nhìn chằm chằm cậu hai giây, sau đó lắc đầu.

Chúc Diễn: "?"

Lâm Dịch đứng dậy, ý bảo cậu đi theo.

Chúc Diễn tò mò, vội vàng đi theo hắn.

Lâm Dịch dẫn cậu đi về phía ngoài thôn, đi thẳng đến khu rừng nhỏ ở sườn núi bắt gà rừng, sau đó chỉ chỉ cái hố to Chúc Diễn đào buổi sáng, lại chỉ chỉ cánh rừng.

Chúc Diễn: "..."

Không phải đâu? Còn muốn bắt nữa à?

Lâm Dịch nhìn cậu.

Chúc Diễn nhíu mày: "【không cần】."

Đã làm một trăm con rồi.

Lâm Dịch chỉ cánh rừng, lại chỉ cái hố, mặt vô cảm nhìn cậu.

Chúc Diễn: "..."

Thôi được rồi, bắt thì bắt vậy.

Ai, thời buổi này, tiền trong game cũng không dễ kiếm a.

Trong rừng tối om, nhưng là game mà, có tối nữa cũng chỉ là hiệu ứng màu sắc.

Chúc Diễn lần mò vào rừng, bắt đầu tìm gà rừng.

Tìm được một con thì đập một cái, lùa vào hố, đập chết.

Đập xong ba con, thanh máu của cậu liền chạm đáy, sau đó cần phải ngồi xuống đất hồi sức một lúc.

Lâm Dịch liền ngồi ở bên cạnh chờ, không có chút động tĩnh nào.

Chúc Diễn hồi sức lại, lại tiếp tục lùa gà rừng đập gà rừng.

Đập đến con thứ 28 thì hệ thống nhắc nhở đột nhiên vang lên.

【¥%#%¥&&%, R$^#$^&】

Chúc Diễn nhanh chóng dùng cái cuốc khều con gà rừng đã chết lên nhét vào ba lô, sau đó ngơ ngác nhìn quanh.

"Đông, đông", tiếng động nặng nề nhanh chóng truyền đến từ trong rừng.

Chúc Diễn vội vàng bò dậy, liếc nhìn Lâm Dịch đang đứng sừng sững bất động, lại nhìn vào cánh rừng...

Mẹ kiếp!

Một con gà rừng khổng lồ cao hơn cả cậu!!

Đây là diệt cả nhà gà nên gọi ra đại BOSS?

Con gà rừng kia mổ cậu ba cái là thanh máu chạm đáy rồi, bây giờ đối mặt với BOSS, Chúc Diễn không chút do dự, co cẳng bỏ chạy: "Lâm Dịch cứu mạng!!"

Lâm Dịch vẫn luôn ngồi yên ở đó cuối cùng cũng cử động.

Hắn bắt đầu lùi về phía sau, động tác còn không chậm.

Chúc Diễn: "?"

Tiếng thùng thùng càng lúc càng gần.

Chúc Diễn không kịp nghĩ nhiều, chạy như điên về phía Lâm Dịch rõ ràng có sức chiến đấu cao hơn: "Lâm Dịch anh đừng chạy!!!"

Lâm Dịch quả nhiên dừng lại, cứ nhìn cậu chằm chằm.

Chúc Diễn mừng rỡ: "Coi như anh có chút lương tâm... Á!"

Cơn đau nhói truyền đến, ánh sáng đột ngột lóe lên, mọi màu sắc rút đi, tất cả mọi thứ trước mặt biến thành màu đen trắng.

Chúc Diễn: "..."

Mẹ kiếp!!

Cậu toi rồi!!

Cậu dừng lại quay đầu nhìn, trên mặt đất nằm sấp một cơ thể mặc bộ quần áo vải thô, là nhân vật của chính cậu.

Lại quay đầu, con gà rừng BOSS kia đã biến thành màu xám đen, lúc này đang lượn lờ quanh cậu, xoay vài vòng như con ruồi mất đầu, lông cánh dựng đứng phành phạch rồi cụp xuống, lượn lờ đi về.

Chúc Diễn: "..."

Tức giận trừng mắt về phía Lâm Dịch.

Người sau cũng biến thành màu xám đen, đứng trước "thi thể" của cậu cúi mắt nhìn, nửa ngày không động đậy.

Tuy Lâm Dịch mặt vô cảm, Chúc Diễn thế mà lại phảng phất nhìn ra vài phần vẻ bất lực.