Chương 17

Thanh niên đã hiểu, gật đầu.

Chúc Diễn: "..."

Chúc Diễn không muốn làm cu li.

Nhưng đại ca đưa tiền mà.

Những một nén vàng!

Chúc Diễn đáng xấu hổ thay lại động lòng.

Khỏi nói đâu xa, nếu kiếm được nén vàng này, cậu có thể đem tinh lực chủ yếu đặt vào việc học ở trường.

Vậy làm!!

Cậu nhận lấy nén vàng, đem núi gà rừng thu vào ba lô.

May mắn, gà rừng nhìn thì nhiều, nhét vào ba lô chỉ cần một ô vuông là đủ.

Cậu vẫn chưa quên con gà dưới đáy hố, nhưng khoảng cách quá xa không thể trực tiếp ném vào ba lô, cậu chỉ có thể vươn dài gậy gỗ xuống khều con gà rừng.

Vừa khều lên một chút liền rơi xuống.

Lại khều, lại rơi.

Chúc Diễn nằm sấp xuống, lại lần nữa cố gắng...

Ánh sáng chợt lóe.

Một thanh trường kiếm xiên con gà rừng lên.

Chúc Diễn: "..."

Bực bội bò dậy, phủi phủi quần áo, túm lấy con gà rừng trên trường kiếm, ném vào túi.

Thanh niên bình tĩnh thu kiếm.

Còn phải đi xử lý gà rừng, đào bùn sông.

Chúc Diễn chỉ về hướng con suối ngày hôm qua, nói với thanh niên: "【Đi】."

Thanh niên gật đầu, quay đầu đi trước.

Chúc Diễn vội theo sau.

Hai người một trái một phải sánh vai đi về phía trước, nhưng không ai nói chuyện.

Chúc Diễn không nhịn được trước, nghiêng đầu đánh giá thanh niên.

Thanh niên mắt nhìn thẳng, không hề động đậy.

Chúc Diễn duỗi tay, chọc chọc hắn.

Thanh niên nghiêng đầu, mắt đen nhìn cậu chằm chằm.

Chúc Diễn thất thần.

Chủng tộc cậu quen thuộc, đại bộ phận đều là tròng mắt màu nâu, con ngươi màu đen, còn tròng mắt và con ngươi thuần túy như vậy, hòa vào nhau hoàn toàn không thể phân biệt, trông thật... quỷ dị.

Cũng không biết là thiết kế của game, hay là do người chơi tự thiết kế.

Mà thôi, đặt trên người thanh niên này, vẫn rất đẹp trai.

Đôi mắt đen của thanh niên đang nhìn chằm chằm cậu lóe lên, bộ phận màu đen nhanh chóng chuyển đổi giữa màu nâu và màu đen, cuối cùng lại dừng lại ở màu đen.

Chúc Diễn thất thần chưa đến vài giây, hoàn hồn lại, phát hiện thanh niên vẫn còn nhìn mình, vội nở nụ cười: "Anh tên là gì thế?"

Thanh niên lộ vẻ nghi hoặc.

Chúc Diễn cố gắng ghép từ đơn: "【Tên, ngươi, tên.】"

Thanh niên: "【Lâm Dịch】."

Chúc Diễn thuật lại: "【Lan Nhất】."

Thanh niên lặp lại: "【Lâm Dịch】."

Chúc Diễn: "【Lực Nhất】"

Thanh niên mặt vô cảm dừng lại.

Chúc Diễn hơi chột dạ: "Ngại quá..."

Thanh niên rút trường kiếm ra.

Chúc Diễn: "!”

"Không phải anh bạn, tôi chỉ là phát âm không chuẩn..."

Thanh niên trực tiếp dùng kiếm viết xuống con đường đất nhỏ ở nông thôn.

Chúc Diễn: "..."

À, không phải tức giận.

Thanh niên dùng kiếm chỉ vào ký tự trên mặt đất: "【Lâm, Dịch】."

Chúc Diễn đọc theo.

Thanh niên gật đầu, nói một câu: "%¥."

Chúc Diễn: "?"

Thanh niên chỉ chỉ chữ trên mặt đất.

Chúc Diễn: Bảo mình viết lại?

Cậu nhìn mặt đất, tiện tay định lấy thanh kiếm trên tay thanh niên.

Thanh niên lại tránh tay cậu ra, nói: "¥#."

Sau đó cúi người, nhặt một cành cây khô dưới đất đưa cho cậu.

Chúc Diễn: "..."

Tò mò nhìn thanh kiếm của hắn, thầm nghĩ, chắc là đắt lắm đây.

Động tác của thanh niên khựng lại, đột nhiên đưa thanh kiếm tới: "@#¥."

Chúc Diễn: "?"

Thanh niên nhìn cậu, lại lần nữa đưa thanh kiếm tới.

Chúc Diễn ngơ ngác nhận lấy... Hít!

Thanh kiếm nặng chết đi được trực tiếp kéo cậu khuỵu cả xuống đất.

Cậu: "... Vãi chưởng, nặng thế sao?"

"Ừ." Thanh niên bình tĩnh lấy lại kiếm.

Chúc Diễn: "..."

Trách không được vừa rồi không cho cậu cầm.

... Khoan đã?

Vậy sao lúc sau lại đưa cho cậu?

Chúc Diễn hoài nghi nhìn về phía thanh niên.