Chương 9

Chương 9

Bắpp_03

Thẩm Xuyên tiu nghỉu sờ sờ mũi: "Biết ngay cậu sẽ nói vậy mà, chán ngắt."

Lúc hai người họ nói chuyện cũng không cố ý hạ giọng, nam sinh ngồi phía trước nghe được câu "không liên quan đến tôi" của Quý Cảnh, nhưng vẫn hơi phân vân, lén lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Quý Cảnh: "Trà sữa chắc là cho cậu… Làm sao tớ đưa qua cho cậu đây?"

"Còn cả ô nữa."

Ô thì không thể cứ để ở chỗ cậu ta mãi được. Bạn cùng bàn bên cạnh ngó qua: "Nhắn tin cho ai đấy? Cảm ơn trà sữa của Ôn Tư Vũ à?"

Nam sinh vội vàng cất điện thoại đi: "Đã nói không phải rồi, đừng nói linh tinh."

Anh không nhìn về phía trước, trả lời một câu: "Không cần."

Nói xong liền tắt điện thoại. Thật sự không cần à? Nam sinh dùng khóe mắt quan sát Quý Cảnh, phát hiện anh đã bắt đầu làm bài tập, tập trung học hành, vẻ mặt trông không khác gì mọi khi. Chẳng lẽ cậu ta nghĩ nhiều rồi? Quý Cảnh thật sự chỉ là trả một ân tình thôi sao?

Nam sinh lắc đầu, cảm thấy mình không thích hợp suy nghĩ mấy chuyện yêu đương này… Nếu Quý Cảnh nói không cần thì thôi vậy. Nam sinh cắm ống hút vào ly trà sữa, uống một hơi.Chủ yếu là không uống thì lãng phí. Không thể vứt đi được.Cũng khá ngon.

Anh đổi một cây bút khác. "…"

Buổi tối. Ôn Tư Vũ lần thứ hai kéo Quý Cảnh vào giấc mơ.

Trước khi Quý Cảnh đến, Ôn Tư Vũ nói với hệ thống: "Hệ thống, ta cảm thấy lát nữa ta thật sự không học nổi đâu."

Buổi trưa Ôn Tư Vũ vốn đang rất vui vẻ. Buổi chiều việc học thuộc thơ cổ lại làm niềm vui vơi đi một nửa. Ba năm cấp ba tổng cộng có bao nhiêu bài thơ cổ chứ? Một bài thơ cổ thì dễ thuộc, nhưng tất cả cộng lại thì cũng đủ khiến người ta sợ hãi, huống chi là phải học thuộc hết trong một buổi chiều.

Ôn Tư Vũ ngay cả lúc đi vệ sinh cũng tranh thủ học thuộc thơ cổ. Một buổi chiều học thuộc thơ cổ đến đầu óc quay cuồng, nói thật, lượng kiến thức cô hấp thụ hôm nay đã vượt quá khả năng của não bộ, bây giờ cô chẳng muốn làm gì cả, đang ở trong trạng thái "hiền nhân" sau khi hoàn thành việc lớn.

Hệ thống không phải loại ép buộc người khác học tập, nếu không thì mấy năm trước thành tích của Ôn Tư Vũ cũng không thể nào cứ mãi đội sổ được.

Hệ thống rất tự nhiên nói: "Vậy hôm nay không học nữa, kết hợp làm việc và nghỉ ngơi mà bà nội."

Ôn Tư Vũ bối rối vẽ linh tinh lên vở: "…Ta không dám nói với ông nội của mi."

Quý Cảnh thực ra cũng chẳng thân quen gì với cô, lãng phí thời gian của mình để giúp cô học thêm, vậy mà cô lại nói hôm nay không muốn học, có phải hơi quá đáng không? Hệ thống: "Không sao đâu, bà nội cứ làm nũng là được."

Không có gì là Ôn Tư Vũ làm nũng không giải quyết được, nhiều nhất là thêm một cái hôn nữa thôi. Ôn Tư Vũ lười để ý đến hệ thống, lẩm bẩm: "Ta cũng muốn lắm chứ."

Cô sợ sau khi mình làm nũng, thầy Quý sẽ không bao giờ đến nữa.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Quý Cảnh xuất hiện trong không gian. Ôn Tư Vũ ngồi thẳng dậy, khóe môi nhếch lên: "Cậu đến rồi à?"

… Sao trông có vẻ không ổn lắm. Anh giống hệt một con mèo lớn, bình thường lười biếng, như con mèo lớn no đủ phơi nắng trên thảo nguyên, nhưng một khi đã lạnh lùng, đôi đồng tử màu nhạt của anh sẽ càng trở nên nhạt hơn, toàn thân toát ra vẻ lạnh lùng và nguy hiểm đặc trưng của loài động vật ăn thịt cỡ lớn.

Những lời Ôn Tư Vũ đã chuẩn bị sẵn không dám nói ra, ngoan ngoãn sửa miệng: "Cậu, chúng ta bắt đầu học chứ ạ?"

Hệ thống: "Bà nội, bà nội không phải…?"

Ôn Tư Vũ bảo hệ thống im miệng: "Học tập rất tốt, ta yêu học tập."

Làm người phải biết nhìn thời cơ và sắc mặt, chẳng phải chỉ là học tập thôi sao? Cô có thể làm được, cô có thể. Lần thứ hai. Ánh mắt anh rời khỏi người Ôn Tư Vũ, giọng điệu thờ ơ: "Giọng cậu không thoải mái."

Ý là hôm nay không muốn giảng cho cậu. Ôn Tư Vũ nhất thời có chút không dám tin: Trùng hợp vậy sao? Cô sợ mình không phải là cá koi may mắn! Ôn Tư Vũ hắng giọng, vẻ mặt thành khẩn, nhanh chóng cất lại xấp bài thi dùng để làm màu trên bàn vào ngăn bàn, pha một ly nước mật ong hai tay đưa cho Quý Cảnh: "Cậu vất vả rồi, mau giải khát đi ạ."

"Hôm nay không học."

Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt ẩn chứa ý cười của cô, động tác khựng lại một chút. Quên mất cô là học sinh yếu kém, không học đúng ý cô rồi. Ôn Tư Vũ ngồi lại vị trí của mình: "Rảnh rỗi cũng không có việc gì, chúng ta nói chuyện một chút nhé."

Anh uống một ngụm nước mật ong: "Nói gì?"

Ôn Tư Vũ: "Là thế này, tôi muốn tặng cậu một món quà."

Chuyện đưa ô buổi chiều có thể thấy, Quý Cảnh không muốn cô hiểu lầm, nên lý do cô muốn tặng quà không liên quan gì đến tình cảm yêu đương.

Ôn Tư Vũ nói: "Tối qua cậu giúp tôi học thêm đã giúp tôi rất nhiều, hôm nay trong giờ Toán tôi lần đầu tiên được thầy giáo khen, cảm giác rất tuyệt. Làm người không thể vong ơn bội nghĩa, tôi không thể để cậu giúp không công được, nên tôi muốn tặng cậu một món quà."

"Cậu thích gì ạ?"

Anh đổi tay cầm ly, nhận xét: Giấc mơ hôm nay của anh vẫn rất logic, hơn nữa còn tự động phát triển về phía trước, từ việc anh làm thầy giáo giảng bài cho người khác, đã phát triển đến việc học sinh có lương tâm muốn tặng quà cho anh.

Điểm này không giống. Trong hiện thực giúp đỡ người khác nhưng chẳng có ai tỏ vẻ gì cả. Anh uống một ngụm nước: "Miễn đi."

Ôn Tư Vũ: "Không thể miễn được, tôi phải làm người biết tri ân báo đáp."

Ôn Tư Vũ: "Cậu cứ nói cậu thích gì đi."

Thái độ Ôn Tư Vũ vô cùng kiên quyết, sợ Quý Cảnh không đồng ý, lại nói thêm một câu: "Nếu không tôi cứ cảm thấy thiếu cậu cái gì đó, cậu không muốn tôi cứ nhớ mãi chuyện này chứ?"

Ý này là nếu anh từ chối, thì có nghĩa là muốn cô cứ nhớ mãi anh sao? Anh liếc cô một cái, cũng lười tranh cãi với cô trong mơ, chẳng qua chỉ là một giấc mơ, nói cho nhanh gọn. "Cậu tùy ý."

"Được, vậy tôi tự nghĩ."

Mắt Ôn Tư Vũ sáng lên, lập tức quyết định, cô trước nay vẫn giỏi việc thuận nước đẩy thuyền: "Nhưng quà tặng làm sao tôi đưa cho cậu được, số QQ của cậu là bao nhiêu, chúng ta kết bạn nhé?"

Sao nào, cô ở trong mơ còn có thể quay về hiện thực để kết bạn với anh sao? Quý Cảnh nhất thời cảm thấy dở khóc dở cười với giấc mơ của mình, anh day day giữa hai hàng lông mày, cuối cùng vẫn báo một dãy số: "1******8".

Ôn Tư Vũ gọi hệ thống trong đầu: "Nhớ kỹ, nhớ kỹ."

Hệ thống: "Không thành vấn đề ạ."

Ôn Tư Vũ đạt được ý nguyện, thấy ly nước mật ong của Quý Cảnh không còn nhiều, ân cần rót thêm. Số liên lạc cũng đã có rồi, có được người này còn xa nữa sao? Làm tròn thì Quý Cảnh chính là người nhà họ Ôn của họ rồi.

Sáng hôm sau khi anh tỉnh lại, giấc mơ tối qua vẫn nhớ rõ mồn một, từ lúc bắt đầu nói giọng đau, đến sau đó lại bắt đầu học thêm, rõ ràng đến mức thậm chí không giống một giấc mơ. Anh đưa tay lấy điện thoại, QQ không có tin nhắn mới.

Anh day day mũi, tiện tay ném điện thoại lên đầu giường, anh có phải điên rồi không? Vậy mà có một khoảnh khắc lại tin giấc mơ là thật. Cùng lúc đó, Ôn Tư Vũ sợ đêm dài lắm mộng, sáng tỉnh dậy liền cầm điện thoại, nhập số QQ của Quý Cảnh để kết bạn.

Ảnh đại diện QQ của Quý Cảnh là một bầu trời sao, lấp lánh những vì sao, trầm lặng mà bí ẩn. Ghi chú: Cậu, kết bạn với tôi, kết bạn với tôi. "Bà nội, bà nội đã nghĩ ra tặng quà gì cho ông nội chưa ạ?"

"Nghĩ kỹ rồi." Ôn Tư Vũ nghĩ nghĩ rồi lại thêm một biểu cảm nhỏ dễ thương, Cậu kết bạn với tôi, kết bạn với tôi O(≧▽≦)O: "Tặng cậu ấy một cây bút máy."

Họ bây giờ vẫn là học sinh, tặng đồng hồ hay cà vạt đều không thích hợp, bút máy thì ngày nào cũng phải dùng đến, cũng không có ý nghĩa gì quá thân mật, vừa phải.

Hệ thống: "Được ạ, bà nội giỏi quá."

Ôn Tư Vũ: "Hệ thống mi nghĩ giúp ta câu đầu tiên nên nói gì."

Ôn Tư Vũ bấm kết bạn, điện thoại tự động hiện ra thông báo: Xin lỗi, người dùng này từ chối tất cả yêu cầu kết bạn.

Ôn Tư Vũ: ???

Ôn Tư Vũ lại thử kết bạn một lần nữa, thông báo vẫn y hệt.

Nụ cười Ôn Tư Vũ từ từ biến mất, không nhịn được: "Hệ thống, ông nội của mi có phải đang chơi ta không?"

Cậu ấy cho số rồi, nhưng lại không cho cô kết bạn!!