“Không có.” Hoa Mạn lắc đầu.
Cô không hề bất mãn.
“Sao lại không?” Dương Chiêu cười lạnh: “Em từ chức chẳng phải vì tôi đã trừ lương của em sao? Em không vui, liền chạy đến uy hϊếp tôi ư? Thật đúng là có gan lớn!”
Cô còn chưa tìm Hoa Mạn tính sổ, chỉ là trừ một chút lương của cô ấy thôi mà, cô ấy lại dám đến uy hϊếp mình. Dương Chiêu không vui nhíu mày.
“Tôi không uy hϊếp cô, tôi chỉ cảm thấy mình không thể đảm nhiệm công việc này.” Hoa Mạn đau đầu giải thích, hoàn toàn không hiểu nổi lối tư duy của đại tiểu thư.
Chỉ là từ chức thôi mà, sự thay đổi nhân sự chẳng phải rất bình thường sao?
Chỉ trong tuần này, riêng vệ sĩ bên cạnh Dương đại tiểu thư đã thay hai đợt rồi. Cô mới đến chưa đầy hai tuần, đã trở thành một trong những nhân viên lâu năm nhất.
Dương Chiêu không muốn nghe cô nói nhảm, trực tiếp nói rõ: “Tôi không đồng ý.”
“Tại sao?”
“Tại sao?” Rất ít người dám phản bác cô như vậy. Dương Chiêu bị hỏi đến sững người, nhưng cũng không tức giận, mà hứng thú nhìn Hoa Mạn: “Có lẽ là vì em dám hỏi tôi tại sao, tôi thấy điều đó rất thú vị.”
Hoa Mạn: “…”
Đây là đang lừa phỉnh mình.
“Dù sao thì tôi cũng không thể đồng ý việc em từ chức.” Dương Chiêu cũng không nói nhảm với cô nữa. Tuy nhiên, sau một đêm trôi qua, nỗi bực tức tối qua cũng đã vơi đi phần nào. Do dự vài giây, cô quay mặt đi, căng thẳng nói: “Em đến chỗ tôi cũng được một tuần rồi… ừm, nên phát thưởng cuối tuần thôi.”
Cô nhìn Vu San: “Sắp xếp đi.”
Vu San sững sờ.
Thưởng cuối tuần? Đây là cái thứ gì?
Hoa Mạn cũng hơi ngớ người, cô chỉ nghe nói đến thưởng cuối năm, thưởng cuối tuần thì lần đầu mới nghe.
Mãi cho đến khi tiền về tài khoản, Hoa Mạn mới phản ứng lại, đại tiểu thư sẽ không phải cố ý dùng tiền để giữ chân mình đó chứ?
Nhưng cô từ chức đâu chỉ vì bị trừ lương.
Nhưng Dương Chiêu căn bản không quan tâm cô từ chức vì lý do gì, đều không chịu thả cô đi, điều này thật sự rất phiền phức.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô lại tìm đến Dương Chiêu.
Chỉ tiếc là, Dương Chiêu chỉ lo bắn cung, hoàn toàn không thèm để ý đến cô.
Hoa Mạn dứt khoát nói: “Nếu sau này tôi vẫn ở bên cô, e rằng sẽ thường xuyên xảy ra những chuyện tương tự như hôm qua.”
Dương Chiêu nheo mắt lại, đặt cung xuống. Cô quay người nhìn Hoa Mạn: “Nếu ai còn dám tranh giành người với tôi, tôi sẽ bắn một mũi tên gϊếŧ chết cô ta.”
Nói đến đây, cô đột nhiên nghĩ đến một khả năng: “Có người trả giá cao để lôi kéo em sao?”
Nên em luôn muốn trốn khỏi bên tôi à?
“Không có.” Hoa Mạn mặt đầy vạch đen. “Ý của tôi là, nếu tôi ở bên cô, sau này nếu xảy ra trường hợp cô mâu thuẫn với người khác, tôi rất có thể vẫn sẽ ngăn cản cô, thậm chí có thể báo cảnh sát. Cô có chắc muốn giữ tôi lại không?”
Đây là một lời uy hϊếp rất rõ ràng.
Vậy mà còn chối cãi là không uy hϊếp mình.
Dương Chiêu cười khẩy: “Em tưởng tôi sẽ sợ lời uy hϊếp của em sao?”
Cô ghét sự uy hϊếp, nhưng điều cô không sợ nhất cũng chính là sự uy hϊếp.
“Em cứ thử xem sao.”
Nói rồi, Dương Chiêu lại giương cung tên lên.
Mũi tên bay ra, trúng ngay hồng tâm. Dương Chiêu hài lòng cong môi.
Cô quay người lại: “Đừng coi Hà Thu Yến là người tốt gì cả, cô ta sẽ không thể trở thành chủ nhân tiếp theo của em đâu.”
Thấy cô nhắc đến Hà Thu Yến, Hoa Mạn nhíu mày: “Cô đã làm gì vậy?”