“Vậy sao?” Dương Chiêu kéo kéo khóe miệng.
“Đương nhiên! Con phải tin bố!”
Nghe người cha vừa nãy còn đầy vẻ yêu thương và xót xa với mình, giờ đây không chỉ nịnh nọt Dương Chiêu mà còn tự miệng nói mình là kẻ sát nhân, Triệu Dương không kìm được nhắm mắt lại.
Đây là người cha mà từ nhỏ cô đã mơ ước sao?
Đây là gia đình mà cô muốn sao?
Dương Chiêu lơ đễnh ngồi xuống ghế chủ tọa trên bàn ăn, cô nhìn Tần Phương Cầm, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại mang theo lời chất vấn không thể phớt lờ: “Tần trợ lý, nghe nói hôm qua cô đã ức hϊếp người của tôi?”
Hoa Mạn vừa đứng thẳng sau lưng cô thì sững người.
Tần Phương Cầm rõ ràng cũng không ngờ Đại tiểu thư lại lấy cớ này để gây khó dễ, bà ta cười: “Đại tiểu thư có phải đã hiểu lầm điều gì không?”
Người bị ức hϊếp rõ ràng là con gái bà ta, bà ta đã ức hϊếp người của cô ấy bao giờ chứ?
“Hiểu lầm?” Dương Chiêu thu lại nụ cười: “Cô nghĩ tôi giống cô sao, là loại chó càn rỡ thích cắn bừa à?”
Tần Phương Cầm: “Tôi không có ý đó…”
Bà ta còn muốn biện bạch, Triệu Minh vội vàng ngắt lời: “Tần trợ lý! Cô càng ngày càng to gan rồi đấy! Ngay cả người của A Chiêu mà cũng dám ức hϊếp!”
“Bố!” Triệu Dương không thể nhịn được nữa, cất tiếng gọi, mắt rưng rưng lệ, nhìn ông chằm chằm.
Đáng tiếc, bản năng cầu sinh của Triệu Minh lớn hơn tình phụ tử.
“Xin lỗi.”
Biết rằng vào lúc này chỉ có thể cúi đầu, nếu không tình hình sẽ càng khó kiểm soát, Tần Phương Cầm đè nén cơn giận mà cúi đầu.
“Cô đang xin lỗi tôi sao?” Dương Chiêu nhướn mày: “Người bị ức hϊếp đâu phải là tôi.”
Tần Phương Cầm cứng đờ, ý gì đây?
Là muốn bà ta xin lỗi người mà mình đã ức hϊếp sao? Nhưng bà ta căn bản không biết mình đã ức hϊếp ai bên cạnh Đại tiểu thư!
Vu San sao?
Hay là…
Trong nhất thời, Tần Phương Cầm không thể nào nghĩ ra được người thứ hai.
Đột nhiên, bà ta nhớ ra điều gì đó, bất chợt ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại ở phía sau Đại tiểu thư.
Thấy bà ta nhìn mình, Hoa Mạn trong lòng giật thót.
Nhìn mình làm gì?
Người mà Đại tiểu thư nói chắc chắn không phải là mình.
Mặc dù hôm qua cô đúng là bị Tần Phương Cầm chơi một vố thật, nhưng cô không tự tin đến mức cho rằng Đại tiểu thư sẽ ra mặt vì mình.
Khoan đã…
Nếu không phải ra mặt vì mình, mà chỉ là tùy tiện tìm một lý do để nhắm vào hai mẹ con kia thì sao?
“Tiểu Mạn, hôm qua đã mạo phạm cô, thật sự xin lỗi.” Tần Phương Cầm thăm dò mở lời.
Hoa Mạn theo bản năng nhìn về phía Đại tiểu thư.
Biểu cảm trên mặt Đại tiểu thư không thay đổi, nhưng lời nói ra lại rất sắc bén: “Nếu nói xin lỗi mà hữu ích, thì cần cảnh sát làm gì chứ?”
Thật sự là mình…
Trong nhất thời, Hoa Mạn cảm thấy năm vị lẫn lộn.
Mặc dù rõ ràng biết Đại tiểu thư là cố tình gây khó dễ cho hai mẹ con kia, nhưng tim cô vẫn không thể ngừng đập nhanh hơn.
“Ý của Đại tiểu thư là gì?” Tần Phương Cầm hỏi thẳng thừng.
“Nghe nói hôm qua cô đã uy hϊếp cô ấy.” Dương Chiêu nói rồi thở dài: “Cô ấy là người của tôi, cô uy hϊếp cô ấy thì khác gì uy hϊếp tôi chứ?”
Mí mắt Hoa Mạn giật mạnh, Đại tiểu thư làm sao mà biết được?
Ánh mắt Tần Phương Cầm rơi trên người Hoa Mạn, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Tiểu Mạn vừa mới đến bên Đại tiểu thư, đã có mối quan hệ thân thiết như vậy rồi sao… Chỉ là vài câu nói đùa, sao lại xem là thật, còn mang đến làm phiền tiểu thư vậy?”