Chương 1

Đại tiểu thư nhà họ Dương là một kẻ điên mà ai ai cũng biết.

Hoa Mạn từ nhỏ đã hiểu rõ điều này, vì vậy cô ấy luôn giữ khoảng cách với nhà họ Dương, mặc dù mẹ cô ấy đã làm giúp việc cho nhà họ Dương suốt mấy chục năm, ba trăm sáu mươi lăm ngày trong năm thì mẹ cô ấy có ba trăm sáu mươi ngày ở lại nhà họ Dương, nhưng cô ấy cũng rất ít khi chủ động đến đó.

Chỉ là chưa bao giờ nghĩ tới, mình vừa tốt nghiệp đã bị người nhà họ Dương “mời” đến làm vệ sĩ cho đại tiểu thư nhà họ Dương.

Đúng vậy, vệ sĩ.

Tốt nghiệp từ một trường danh tiếng, cô ấy còn chưa kịp đến công ty lý tưởng của mình để thể hiện tài năng, đã phải đi làm vệ sĩ riêng cho cô chủ.

Hôm nay là ngày đầu tiên cô ấy đi làm.

“Tuy cô chủ có tính khí không tốt, nhưng thật lòng rất thiện lương, hơn nữa hai đứa lại bằng tuổi nhau, chắc chắn sẽ có nhiều chuyện để nói hơn, hẳn là có thể hòa hợp rất tốt.”

Suốt chặng đường, quản gia nói không ngừng.

Hoa Mạn lại hoài nghi về những lời bà ấy nói, tính khí không tốt là chuyện ai cũng biết, nhưng thiện lương, hòa hợp rất tốt ư?

Chắc lời này ngay cả quản gia cũng không tin nổi đúng không?

Trước khi đến, mẹ cô ấy đã kể cho cô ấy nghe về tình hình của vị đại tiểu thư này: kiêu căng ngạo mạn, tính khí thất thường, người giúp việc và vệ sĩ xung quanh đã đổi hết đợt này đến đợt khác, thậm chí còn không có một người bạn nào.

Một người như vậy mà có thể hòa hợp rất tốt ư?

Lời này e rằng chỉ có thể lừa được con nít ba tuổi.

Nhưng Hoa Mạn không đủ ngốc để lúc này lại đi vạch trần quản gia, dù sao từ tình hình hiện tại mà nói, quản gia cũng coi như là nửa cấp trên của cô ấy.

“Cháu cũng biết, tiểu Mạn cháu là sinh viên ưu tú của trường danh tiếng, làm vệ sĩ đúng là thiệt thòi cho cháu rồi, nhưng ông bà chủ sẽ không bạc đãi cháu đâu, đợi cháu ở bên cạnh cô chủ một năm, sẽ sắp xếp cháu vào công ty, đến lúc đó tiền đồ rộng mở.”

Tập đoàn Dương Thị là tập đoàn hàng đầu cả nước, tuy cô ấy tốt nghiệp trường danh tiếng, nhưng thành tích không nổi bật, trước đây từng nộp hồ sơ vào Dương Thị, tiếc là cạnh tranh quá khốc liệt, không thành công.

Rồi sau đó trời giáng niềm vui, người nhà họ Dương tìm đến cô ấy, hứa hẹn chỉ cần cô ấy ở bên cạnh đại tiểu thư Dương một năm, là có thể trực tiếp vào công ty, giấy trắng mực đen, ngay cả hợp đồng cũng đã ký.

Nếu không phải có chiếc bánh vẽ lớn này dụ dỗ, cộng thêm mức lương cao, và cô ấy cũng thực sự cần tiền, thì e rằng cô ấy sẽ không chịu hạ thấp thân phận đi làm vệ sĩ như vậy.