Chương 3

Sông lớn từ núi Lũng gầm thét đổ về, tới địa phận Linh Châu bỗng trở nên hiền hòa, uốn lượn như rồng rắn. Dòng nước xiết đổi dòng tại đây, bồi đắp hai bên bờ thành ngàn dặm đồng ruộng phì nhiêu.

Phía xa, dãy núi Côn Luân trập trùng hiện ra đường nét màu tím nhạt dưới bầu trời quang đãng. Tuyết đọng trên đỉnh núi chưa tan, phản chiếu ánh nắng trắng xóa, sáng đến chói mắt.

Núi tuyết trắng xóa, cát vàng sa mạc, đồng ruộng xanh ngát... ba cảnh tượng hùng vĩ cùng giao hòa tại chốn này, tạo nên phong cảnh độc nhất vô nhị nơi biên ải.

“Bây giờ ta là thần nữ điện hạ, các ngươi đều phải hành lễ với ta!”

Tiếng cười đùa của lũ trẻ theo gió vọng lại, hai người quân thần đứng bên mạn thuyền nghe rõ hai chữ “Thần nữ”, lập tức ngoảnh đầu nhìn sang.

Bé gái đeo chiếc mặt nạ thô sơ ban nãy đang đứng giữa đám trẻ.

Cô bé dang rộng hai tay, ống tay áo vải thô phồng lên trong gió, dường như đang bắt chước dáng vẻ thần nữ giáng trần.

Nhận ra đám trẻ đang đóng vai “thần nữ”, Dương Toản lập tức nhớ tới chuyện liên hôn giữa Đại Sở và Bắc Vực, không khỏi liếc trộm sắc mặt của thái tử điện hạ nhà mình.

Đêm Lương đô thất thủ 17 năm trước, ngọc tỷ truyền quốc lại không cánh mà bay. Dư nghiệt tiền triều mượn cớ này kích động lòng dân, rêu rao rằng Thẩm thị “tuy đoạt được giang sơn, nhưng chưa nhận được thiên mệnh”.

Nếu muôn dân đã tin tưởng thần nữ có thể thông thấu trời đất, thánh thượng bèn hạ lệnh cho thái tử cưới nàng làm thái tử phi. Thần quyền và hoàng quyền hợp làm một, thì lời gièm pha “ chưa nhận được thiên mệnh” kia cũng tự khắc tan biến.

Tuy nhiên chuyến này thái tử đi sâu vào đất Bắc Vực lại chỉ chăm chăm truy tìm tung tích ngọc tỷ, hoàn toàn không có ý định tiện đường ghé thăm “vị hôn thê”.

Dương Toản trộm nghĩ, thực ra thái tử chẳng mặn mà gì với mối hôn sự này.

Đang lúc suy tính, đám trẻ đã vây thành vòng tròn, vỗ tay hát bài “Thần Nữ Dao”, giọng trẻ thơ non nớt êm tai:

“Chuông vàng rung, hươu trắng tới,”

“Thần nữ đạp trăng xuống dao đài.”

“Trong tay áo rắc hạt trường sinh,”

“Đất cát mọc lên lúa gạo đầy...”

Thẩm Uyên chưa vội rời đi, ngược lại còn nán lại nhìn thêm vài lần.

Bài đồng dao này tuy lưu truyền rộng rãi trong dân gian nhưng y sống lâu nơi cung cấm, hiếm khi được tận tai nghe thấy.

Khi tiếng hát còn đang vang vọng, bỗng có mấy tiếng chuông đan xen vào.

Trong bóng hoa lay động, 2 cô nương trẻ tuổi vừa hát vừa bước tới gần.

Một người tóc đen búi nửa đầu, trán điểm hạt châu san hô, mình khoác áo lụa trắng màu ngà. Cánh tay đeo chuông vàng thất bảo, chính là nơi phát ra tiếng động.