[Thần nữ tinh nghịch dịu dàng x Thái tử âm trầm cục súc.] Tháng 3 mùa xuân, vạn vật sinh sôi, thích hợp xuôi về phương Nam. Thần nữ Chúc Quang cải trang thành cô nương bình thường, đi thuyền xuống phí …
[Thần nữ tinh nghịch dịu dàng x Thái tử âm trầm cục súc.]
Tháng 3 mùa xuân, vạn vật sinh sôi, thích hợp xuôi về phương Nam.
Thần nữ Chúc Quang cải trang thành cô nương bình thường, đi thuyền xuống phía Nam, đến Kim Lăng ngàn dặm khói sóng.
Lời đồn rằng, Bắc Vực có thần nữ, cai quản tế lễ, thông hiểu ý trời, được vạn dân kính ngưỡng.
Nàng không chỉ là thái tử phi tương lai của Đại Sở, mà còn là biến số có thể xoay chuyển cục diện thiên hạ.
Chúc Quang nghe vậy, chỉ cười cho qua chuyện. Nàng ngồi đầu thuyền rót rượu, vui thú gió trăng hữu tình, phải uống cạn một hơi mới đã!
Chuyến đi phương Nam vốn dĩ nhẹ nhàng vui vẻ, lại xui xẻo đυ.ng phải một tên Kim Ngô Vệ của Đại Sở.
Tên này thâm sâu khó lường, cực kỳ khó đối phó.
Mà trên chiếc thuyền hoa tưởng chừng yên bình ấy, khách đi thuyền lại cứ lần lượt lăn ra chết, ngay cả kẻ trọng tội bị triều đình áp giải cũng bỏ mạng thảm thương.
Y nghi ngờ cái chết của tên tội phạm dưới tay y có liên quan đến nàng. Thuyền buôn vừa cập bến Kim Lăng, y lập tức tống nàng vào thiên lao.
“Thằng nhãi ranh kia sao dám...”
Chúc Quang đang định chất vấn, lại thấy mọi người đều cung kính với tên “Kim Ngô Vệ” kia, quỳ xuống thỉnh an:
“Bái kiến thái tử điện hạ!”
Mẹ nó, tên Diêm Vương mặt ngọc khó ưa này, chính là vị hôn phu của nàng?
***
Một ngày nọ sau khi thành thân, Chúc Quang bỗng nhiên lật lại nợ cũ:
“Thϊếp nhớ mang máng, có người từng mắng thϊếp là kẻ lừa đảo giang hồ.”
“...”
Thẩm Uyên không dám nhìn nàng, còn giả vờ như gió thoảng mây bay:
“Kẻ nào không có mắt ăn nói hàm hồ vậy? Đáng bị tru di cửu tộc.”
Không đợi Chúc Quang mở miệng trêu chọc, y đã dùng sống mũi cao thẳng, cọ vào má nàng như muốn lấy lòng:
“Cô suy đi tính lại, nên xây đàn thờ thần, dựng cung Bồng Lai cho nàng. Dùng cả thiên hạ để thờ phụng thần nữ của ta, mới tỏ rõ lòng thành.”
[Y vốn không tin trên đời có thần linh, mãi đến năm ấy tiết trời ấm áp, bên bờ sông Khổng Tước, gặp được tiểu tiên nga ôm cành hoa đào.]
Lưu ý: “Thần nữ” là tên chức vụ của nữ chính, giống như thủ lĩnh tôn giáo. Bản thân nàng là người không phải thần, truyện không có yếu tố huyền ảo.
Góc nhìn nhân vật chính: Chúc Quang, Thẩm Uyên.
Thông điệp: Đã biết trời đất bao la, vẫn thương cỏ cây xanh biếc.