Chương 50

Chàng có thể làm gì bây giờ? Quá khó quá khó khăn… Có đôi khi chàng nghi ngờ nhân sinh, vì sinh con đường tu hành của chàng lại biến thành thế này.

Bất đắc dĩ nhất chính là còn không thể vạch trần nàng. Nàng cải trang giả dạng, giành được sự đồng tình của tất cả tăng nhân. Nàng nói chàng là “người tốt”, người tốt thì cứ người tốt đi, dù sao cũng tốt hơn là mở miệng vu hãm chàng, gọi chàng là “phu quân.

Thích Tâm hít vào một hơi, nếu nói chàng bình tĩnh ổn trọng, thì cái bình tĩnh này đã bị bại một nửa khi đi lấy cơm mà gặp phải nàng hồi nãy rồi.

Cuối cùng chàng hỏi ra câu hỏi tuyệt vọng nhất cuộc đời này: “Thí chủ, rốt cuộc cô muốn thế nào?”

Công chúa vô tội đáp: “Không muốn thế nào cả, tìm một công việc nuôi sống chính mình mà thôi.”

Người này thật sự có bản lĩnh thông thiên, có thể đánh vào chùa Đạt Ma dễ như trở bàn tay. Chàng bắt đầu nản lòng, thậm chí cảm thấy không nhìn được ánh mặt trời, qua hơn mười năm chinh chiến sa trường, dù là kẻ địch hùng mạnh cũng chưa từng làm chàng nhụt chí thế này, chàng thật sự không thay đổi được tính gàn bướng hồ đồ của nàng, cũng không độ hóa được người không hề có tuệ căn này.

Công không nghe lời cũng không tiếp thu, có phải là muốn nghe được một lời công đạo không? Chàng chỉ đành gạt lòng tự trọng sang bên, chủ động giải thích: “Chuyện lần trước không phải ý muốn của bần tăng. Lúc ấy thí chủ tẩu hỏa nhập ma, bần tăng không thể không đưa ra hạ sách này, làm thí chủ bị thương, mong thí chủ tha lỗi.”

Công chúa à một tiếng: “Tẩu hỏa nhập ma?” Nàng cười vô lại: “Không sai, ta bị đại sư Thích Tâm mê muội.”

Thích Tâm nhíu mày, chàng nhanh chóng quét nhìn xung quanh, chỉ sợ có người khác nghe thấy bọn họ nói chuyện. Nhưng làm xong động tác này chàng liền hối hận, tâm thần không yên không ra thể thống gì, xem ra nên đến trước mặt Phật Tổ sám hối.”

Cũng may chàng có thể tự khống chế, năng lực điều tiết tâm thái cũng mạnh, chàng hỏi: “Thí chủ không tính về Thượng Kinh à?”

Công chúa thản nhiên ừ đáp: “Đại sư, nói ra khả năng chàng không tin, ta tìm được lòng tự tin chưa từng có tại nhà bếp này. Quả nhiên người không thể chơi bời lêu lổng, cần phải tìm được giá trị tồn tại thông qua lao động. Bản công chúa thấy cuộc đời mình trở nên lấp lánh, vo gạo quét rác hai ngày nay, tuy rằng có hơi vất vả nhưng lại trôi qua rất phong phú.”

Thích Tâm nghe nàng nói, bỗng nhiên cảm thấy có lẽ nàng vào chùa cũng không phải chuyện xấu.

Hoàn cảnh có thể thay đổi quan niệm của một người, trước đây nàng được nuông chiều ương ngạnh, chưa từng chịu khổ, bởi vậy tâm cao ngất. Đi vào chùa Đạt Ma, trong chùa thanh đăng cổ phật, cơm canh đạm bạc, muốn cái gì cũng phải tự tay đi làm, nàng dần dần quen thuộc cuộc sống như vậy, sau khi trở về cuộc sống cũ, có lẽ nàng đã thay đổi thành một người khác rồi.

Thích Tâm nói: “Thí chủ có thể nghĩ như vậy là rất tốt, làm việc, tu thân dưỡng tính, một thời gian sau sẽ phát hiện cách sống khác.”

Công chúa chớp mắt đồng ý với chàng: “Đại sư hiểu ta.”

Đây là chiến lược mới mà nàng vừa khai quật được, không tấn công mạnh mẽ được thì có thể dùng trí để đánh.

Một vị công chúa cần Bồ Tát và đại sư Thích Tâm độ hóa, một người sống trong nhung lụa, nhìn như sống không lo không nghĩ nhưng thật ra trong lòng trống rỗng. Hoàn thượng thích nói cái tôi tập thể, công chúa liền niệm a di đà phật với chàng, dù sao mục tiêu cũng là thành thân, thổ lộ tình cảm, nói chuyện lý tưởng trước, khi chàng phát hiện thế giới bên ngoài chùa Đạt Ma cũng có một người hiểu mình, chàng sẽ không một lòng một dạ muốn xuất gia nữa.

Công chúa thấy mình là một thiên tài biết phân tích lòng người, bây giờ nàng cũng là người có công việc có trách nhiệm, không phải là người nhàn tản không hề có giá trị. Chùa Đạt Ma này không còn người Hoạch nào khác, bản thân tương đối an toàn, mỗi ngày có thể thấy đại sư Thích Tâm ba lần sáng trưa chiều tối, rõ ràng là tốt hơn đuổi theo chàng ở bên ngoài nhiều.

Công chúa vui mừng ăn miếng đậu phụ khô, cẩn thận nhai kỹ, thế mà lại nhai ra vị thịt.

Nàng kinh ngạc vô cùng, nắm lấy chiếc đũa hỏi nhỏ: “Sao đồ ăn chay lại có thịt?”

Thích Tâm nói: “Đây là thịt chay, người dân mang đến vào mùng một mười lăm, chỉ có vị giống thịt thôi.”