“Đại sư, lâu rồi không gặp, chàng có khỏe không.” Công chúa liếc mắt đưa tình, tự cảm thấy mình khuynh thành.
Khuôn mặt lạnh lùng vạn năm không đổi của Thích Tâm rốt cuộc xuất hiện vết rách, chàng kinh ngạc nhìn nàng. Chỉ trách không khí vẩn đυ.c của nhà ăn che dấu mùi vị người Sôn, khiến chàng đi đến trước mặt rồi mới phát hiện ra nàng.
Công chúa đương nhiên có rất nhiều tâm sự muốn nói với chàng, ngày đó chàng đánh một cái khiến nàng rất đau, sau khi rút kinh nghiệm xương máu, nàng cảm thấy không thể buông tha cho chàng. Nhưng bây giờ có quá nhiều người, tất cả mọi tăng nhân trong chùa từ lớn đến nhỏ đều đang ở đây, tạm thời không tiện công khai mối quan hệ rối như tơ vò đồng thời khó cắt đứt của hai người. Về mặt nhân phẩm, công chúa vẫn tương đối phúc hậu, không thể làm chuyện ép buộc người khác, muốn làm cũng phải chờ đại sư Thích Tâm cam tâm tình nguyện.
Khoảnh khắc ánh mắt bọn họ chạm nhau, bầu không khí giữa họ thật sự mộng ảo, khiến Viên Tuệ ở bên phải hỏi: “Đại nương và đại sư Thích Tâm có biết nhau à?”
Thích Tâm không nói, chàng chỉ rũ mắt xuống. Trước giờ chàng luôn cao ngạo như vậy, chàng đã chuẩn bị tâm lý công chúa nói hươu nói vượn vấy bẩn trong sạch của mình, nhưng ai ngờ lại không có.
Công chúa nói: “Từng gặp một lần, ngày đó sạp đậu hũ của ta bị người đâm bay, là đại sư Thích Tâm nâng dậy giúp ta. Đại sư Thích Tâm đúng là người tốt, có điều gầy quá.” Vừa nói vừa bỏ thêm mấy miếng đậu phụ khô vào bát của chàng: “Đại sư lặn lội đường xa nhất định rất vất vả, ăn nhiều một chút đi, nếu không đủ thì đại nương lại cho thêm.”
Công chúa cười tủm tỉm, cười ra ý vị không bình thường.
Làm ở bếp một thời gian, nàng có thể điều chỉnh lượng thích ăn một cách chuyên nghiệp. Có đôi khi có quan hệ tốt, đến cả nơi như cửa Phật cũng không tránh được, trên đời nào có công bằng tuyệt đối, nếu sự muốn nói công bằng thì đã không có chuyện pháp hiệu của Thích Tâm không như mọi người, lão phương trượng cho chàng một pháp hiệu khác chắc chắn khiến mọi người không phục.
Trăm đôi mắt đang nhìn, chưa chắc đã không có ai nói thầm. Thích Tâm nhìn bát đồ ăn chất đầy như ngọn núi nhỏ, đây là sự quan ái đến từ đại nương nhà bếp.
Công chúa mắt mang nhu tình, khuôn mặt kí cố tình xấu không nỡ nhìn nhưng có thể thấy được nét phong tình vạn chủng trong đôi mắt.
Thích Tâm cúi đầu, nói một tiếng a di đà phật sau đó bưng khay xoay người đi chỗ khác. Công chúa nhìn dáng người mặc quần áo nhìn gầy nhưng cởϊ qυầи áo lại có da có thịt, lắc đầu cảm khái: “Gầy! Quá gầy!”
Viên Giác bên cạnh không rõ rốt cuộc định nghĩa gầy của đại nương là gì, đến lượt một người gầy thật sự, gần đến mức hai má hóp lại đi đến lấy cơm, đại nương rũ mắt nhìn cũng không nhìn một cái, hờ hững xúc một muỗng đậu giá, phân lượng chính xác, không thể chỉ trích.
Rất nhiều lúc ăn chung nồi chính là như vậy, đừng trông cậy vào người chia đồ ăn có thể cho thêm, chỉ cần không cho ít đã là vô cùng may mắn rồi. Tâm thái cân bằng, lòng mang vui mừng, như vậy
Thông thường người làm việc ở nhà bếp sẽ chờ tất cả các tăng nhân lấy hết cơm mới bọn họ mới đi ăn. Cuối cùng công chúa cũng hoàn thành công việc, nàng ôm bát nhìn một lượt, thấy ghế đối diện Thích Tâm vừa lúc đang trống, nàng lập tức vui vẻ phấn chấn chạy đến xem.
Nàng phất tay áo, thong thả ung dung ngồi xuống, Thích Tâm không để ý tới nàng, nhưng động tác ăn cơm hơi dừng lại.
Công chúa và cơm, hỏi nhỏ: “Đại sư, nhìn thấy ta có xấu hổ không?”
Đúng là rất xấu hổ, chàng biết mình không ném nàng đi được, nàng bám dai như đỉa, hoàn toàn vượt qua ấn tượng của chàng đối với công chúa một quốc gia. Nhưng khi càng đến gần chùa Đạt Ma, chàng càng hy vọng hơn. Chàng mong chờ quy định trong chùa nghiêm ngặt, có thể ngăn được bước chân của nàng, kết quả là chàng quá lạc quan.
Chàng nghĩ nát óc cũng không ngờ nàng có thể vào chùa không chút chướng ngại, thậm chí còn cầm lấy muỗng cơm của nhà bếp.