Tạ Yêu ám chỉ lần nữa là muốn dẫn nàng chú ý đến mặt nạ bảo hộ của hắn, cuối cùng công chúa không phụ kỳ vọng, chủ động nhắc tới, lại không biết vì sao, hắn lại cảm thấy mình đuối lý.
“Ài!” Hắn xua tay: “Không nói cái này, chìa khóa là ta tự nguyện giao cho muội.”
Công chúa nhướng mày cười: “Cũng không thể để huynh khóa miệng mãi được, lại nói, Tri Hổ huynh, huynh nên đi đánh răng rồi.”
***
Công chúa sắp xếp cho Xước Xước và Hữu Ngu xong, ngày hôm sau nàng dậy sớm vào chùa bắt đầu làm việc, có lẽ vì đêm qua quá hưng phấn làm nàng không nghỉ ngơi tốt, khiến ngày hôm nay suýt nữa là ngũ quên đến muộn.
Xước Xước gọi nàng dậy, rửa mặt chải đầu trang điểm cho nàng. Công chúa nhắm hai mắt để mặc các nàng xoa nắn, tất cả đã chuẩn bị xong mà nàng vẫn không chịu mở mắt, cuối cùng là Hữu Ngư kêu: “Tối hôm qua đại sư Thích Tâm về đến chùa Đạt Ma!” Mới làm công chúa hoàn toàn tỉnh giấc.
Nàng cuống quít đi giày thay quần áo, chạy tới sơn môn là lúc tờ mờ sáng. Công chúa trả lại chìa khóa cho Tạ Yêu, nói: “Tri Hổ huynh, mấy ngày nay ít nhiều có huynh. Chờ ngày sau ta thành công, ta giới thiệu huynh cho ca ca ta, để huynh làm người cung ứng ngọc thạch lớn nhất của Thiên Tuế.”
Thiện Thiện trên cơ bản chỉ có ngọc là chấp nhận được, dù là ai thì công chúa cũng hứa hẹn để người đó làm người cung ứng ngọc thạch.
Tạ Yêu nắm chìa khóa gật đầu: “Có làm ngọc thạch hay không là việc nhỏ, quan trọng nhất chính là muội vào đó phải bảo đảm an toàn. Ta đặt phòng dài hạn ở khách điếm. Nếu không thể ở chùa Đạt Ma được nữa thì quay về khách điếm Vân Lai, sau đó phái người truyền lời cho ta, ta nhận được tin sẽ đến đón muội ngay.”
Công chúa nói được, nàng vừa ấn nốt ruồi vừa đi vào chùa. Bỗng nhiên ‘boong’ một tiếng, chuông chùa vang lên, hai sa di chung sức đẩy cánh cửa hình vòm ra, Tạ Yêu nhìn theo công chúa đi một mình vào cõi Phạn thanh.
Trong chùa có quy định trật tự rõ ràng, công chúa nhìn hơn mười vị tăng lữ xếp hàng đi qua hành lang dài, mỗi cái đầu trọc đều không giống nhau. Không thể không nói, người tục khí như công chúa ở trong thánh cảnh này cũng cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ tâm linh được gột rửa. Núi xanh cây lớn, còn có tăng lữ bạch y, nơi này rời xa hồng trần, giống như lập tức phóng không nội tâm, người cũng trở nên tai thính mắt tinh.
“Thí chủ chính là Úy đại nương?”
Công chúa quay người nhìn, một tiểu hòa thượng mười hai mười ba tuổi đứng ở hành lang đối diện chắp tay bái nàng.
“Chủ sự đã dặn, Úy đại nương đã đến thì đi xuống sau bếp.” Tiểu hòa thượng cung kính cúi người: “Mời đại nương đi theo tiểu tăng.”
Đối với cách gọi đại nương này, công chúa chỉ lấy mỉm cười lễ phép đáp lại, vừa đi vừa chửi thầm, có phải ánh mắt những hòa thượng này đều có vấn đề không, nói bị nam nhân vứt bỏ là thành đại nương sao? Mặt mũi có thể bỏ qua, không nhìn thấy dáng người nàng yểu điệu à? Còn có eo liễu này, uốn hai cái là Tạ Tiểu bảo chủ chảy cả máu mũi, thế mà bọn họ lại gọi nàng là đại nương, không biết gọi thế nào thì gọi ‘tẩu tử’ cũng được mà.
Đương nhiên bất bình là chuyện của bất bình, mới đến không thể nói ý kiến, công chúa hiểu quy củ.
Nàng đi theo tiểu hòa thượng vào nhà bếp ở sân sau, dù sao cũng là nơi cung cấp cơm canh cho hơn 300 tăng lữ, nàng chỉ cảm thấy nó rộng kinh người, thậm chí còn rộng hơn điện Quang Minh của Thiện Thiện. Bếp lò kia to lớn, nồi cũng to lớn, mười mấy cái bếp chưng bánh bao cùng lúc, sương khói trắng xóa tràn đầy nhà bếp, như là đi trong mây.
Vừa lơ đãng, đối diện có tăng nhân bưng một bát cơm to lao đến, công chúa vội vàng né tránh, tăng nhân bước qua như một cơn gió, chẳng mấy chốc đã biến mất trong màn hơi nước.
Tiểu hòa thượng thấy cô mê mang, cười nói: “Đại nương mới tới nên còn chưa quen, chờ quen thuộc công việc của nhà bếp sẽ biết mình nên làm cái gì. Lát nữa sẽ có sư huynh rót đầy thùng cháo dọn đến trước bàn dài, đại nương chỉ cần phụ trách múc cháo và phân phát màn thầu, dưa muối là được.”
Công chúa ai một tiếng, nàng nhìn xung quanh: “Tiểu sư phụ, tất cả tăng nhân trong chùa đều đến nhà bếp lấy cơm đúng không? Có phải có cao tăng cần chuẩn bị cái khác mang vào phòng ăn không?”
Tiểu hòa thượng nói: “Đại nương gọi tiểu tăng là Viên Giác đi. Tăng lữ trong chùa đến tự mình đi lấy cơm, dù là lão phương trượng đã 80 tuổi cũng tự mình đến đây dùng cơm chay.”
Công chúa gật đầu, lại hỏi: “Pháp hiệu của ngươi là Viên Giác, vậy tên Thích là sư thúc hay sư điệt của ngươi?”
Lúc này tiểu hòa thượng hơi dừng lại, ngửa đầu nói: “Ở chùa Đạt Ma, tên Thích không có thứ tự, chỉ có một người có pháp hiệu này. Đại nương quen biết đại sư Thích Tâm à?”
“A a a…” Công chúa chột dạ xua tay: “Không quen biết, chỉ là trước kia từng nghe nói lai lịch người này không bình thường… Cái kia, bổn công… Cái kia, thùng cháo dọn đến sảnh ngoài rồi, không nói nữa, ta bắt đầu làm việc đây.”