Công chúa khải hoàn trở về, sau khi về đến khách điếm, nàng kể lại cho Tạ Yêu nghe những chuyện mình đã trải qua.
“Hòa thượng chùa Đạt Ma đều là người tốt, bản công chúa nói dăm ba câu thế mà đã đồng ý cho ta vào nhà bếp hỗ trợ ngay lập tức.” Công chúa vuốt sợi râu ở nốt ruồi, cảm khái nói: “Rất tốt, tất cả đều thuận lợi, đại sư Thích Tâm trở về chùa, lúc đi lấy cơm ăn nhìn thấy ta nhất định sẽ vui phát khóc.”
Nghĩ đến cảnh đó, công chúa điện hạ liền không nhịn được muốn ngửa mặt lên trời cười to, trời không phụ lòng người, sau khi trở về, nàng lập tức đi soi gương, nhìn thấy bả vai bị cọ rớt da, nếu không thể thành công chắc nàng phải nghi ngờ lời của người đi trước.
Tạ Yêu đương nhiên vui mừng thay nàng: “Ta nói với muội, chỉ cần trà trộn vào được là có thể soạn ra vở kịch yêu hận tình thù của đại sư Thích Tâm và đại nương nhà bếp.”
Xước Xước lại không lạc quan như vậy, nàng ta mặt ủ mày ê nói: “Điện hạ phân biệt được lá tỏi và rau hẹ không? Đến kê và gạo có gì khác nhau ngài cũng không biết, vào nhà bếp chỉ sợ không cần đến một nén hương đã bị nhìn thấu. Hay là ngài lại đi hỏi một chút xem có thể đưa thêm hai bằng hữu vào giúp đỡ không?”
Công chúa nói không được: “Đại hòa thượng kia là nhìn ta xấu mới cho ta vào phụ bếp. Hai các ngươi tuổi trẻ xinh đẹp, đi vào đảo loạn một hồ xuân thủy trong lòng tiểu hòa thượng của chùa, vậy thì chùa Đạt Ma không trụ nổi nữa.”
Hữu Ngư nói: “Các đại sư tham thiền ngộ đạo, không phải nên chịu đựng được thử thách sắc đẹp ạ. Chúng nô tỳ tự nguyện cung cấp, mỗi ngày lắc lư trong chùa hai vòng, lúc nhàn rỗi còn có thể giúp hái rau rửa chén, quét rác lau bàn.”
Tạ Yêu cười nhạo: “Thôi đi, các hòa thượng thanh tâm quả dục gõ mõ khá tốt, hà tất cố tình đưa hai nữ nhân vào lo sợ không đâu. Đến nỗi không phân biệt được ngũ cốc, người bán đậu hủ chỉ cần phân biệt được đậu nành là được, ai quy định cần thiết biết kê gạo khác nhau, đúng không tỷ muội?”
Công chúa cảm thấy hắn nói có lý, mặt trời cũng xuống núi rồi, muốn đến cửa hàng lương thực để nhận biết ngũ cốc đã không còn kịp, dù sao dựa vào tài trí thông minh của nàng, nàng có thể vào sơn môn rồi vừa làm vừa học.
Đối với tương lai mặc sức tượng tượng, công chúa đã không chỉ dừng lại ở việc múc cơm trong nhà bếp. Nếu làm tốt, nàng còn có thể dần phát triển nghiệp vụ, ví dụ như sắp sếp chỗ dừng chân cho các tăng nhân, phân phát đệm chăn, kiểm tra vệ sinh định kỳ gì đó, từ ăn thẩm thấu đến ngủ nghỉ, đại sư Thích Tâm mà còn muốn chạy khỏi bàn tay của nàng thì chỉ còn cách chàng không xuất gia ở chùa Đạt Ma.
Nhưng công chúa cũng nhận ra cảm xúc của Tạ Yêu không cao. Tuy rằng hắn vẫn luôn kiên trì hưởng ứng nàng, nhưng trong mắt không có vui vẻ, chỉ có chút tâm sự nặng nề.
“Tri Hổ huynh, huynh sao vậy? Đau bụng à?”
Tạ Yêu nói không phải, đôi lông mày nhướng lên thật cao. Nhưng cũng nhanh chóng đổi giọng điệu, thảnh thơi cười nói: “Chỉ hơi nhớ nhà thôi.”
Công chúa hiểu ra: “Huynh rời nhà hơn mười ngày rồi nhỉ? Bên ta ổn thỏa cả rồi, huynh về đi.”
“Về là phải về, có điều bên này vẫn chưa chắc chắn, bây giờ mà về thì ta không yên tâm.” Tạ Yêu sờ mặt nạ trên mặt: “Ta vẫn luôn lo lắng một chuyện, muội ở gần Sở Vương như vậy, thật sự không sợ hãi à? Hắn chính là người Hoạch, hơn nữa còn là người Hoạch có sức chiến đấu mạnh nhất, cấp bậc cao nhất, chẳng may hắn mất khống chế ra tay với muội thì không ai cứu muội được hết, muội biết không?”
Mạng nhỏ của công chúa vẫn luôn giằng co qua lại giữa mất và không mất. Nàng đã từng suy nghĩ về vấn đề này, lo lắng đương nhiên là có, thần kỳ chính là nàng lại không sợ. Tất cả đều nhờ bọn họ có lần gặp mặt đầu tiên tốt đẹp, mối quan hệ bắt đầu từ trên giường, dưới tình huống hai bên đều bị hạ dược, ở chung chăn gối một đêm mà cũng không bị ăn mất, bởi vậy công chúa cực kỳ tin tưởng đại sư Thích Tâm.
“Bây giờ hắn ăn chay mà, lại nói từ sau khi chạy ra khỏi mộ của huynh, ta và hắn đi cùng nhau vài ngày, ăn ngủ đều ở bên nhau, nếu hắn muốn chú ý đến ta thì ta đã thành phân bón từ lâu.”
Tạ Yêu à một tiếng, hắn vuốt mặt nạ của mình, nói ẩn ý: “Nếu đổi lại là ta thì nhất định cũng bền lòng như vậy, tỷ muội tin tưởng ta không?”
Công chúa lé mắt đánh giá hắn nửa ngày: “Đừng tưởng gọi tỷ muội tỷ muội đến thân thiết là ta sẽ đánh mất cảnh giác với huynh. Bản công chúa chỉ tin tưởng đại sư Thích Tâm, không tin người Hoạch miệng lưỡi gian xảo huynh.”
Tạ Yêu ngây người: “Chẳng lẽ ta và những gã người Hoạch muốn ăn muội giống nhau à? Muội không có trái tim sao?”
Công chúa đương nhiên biết điểm tốt của hắn, chỉ là cố ý muốn trêu hắn thôi. Mấy ngày nay cũng nhờ có Tạ Tiểu bảo chủ mà các nàng mới đến Vân Dương thuận lợi được như vậy, vị tỷ muội kết nghĩa này cực kỳ có ích.
Công chúa vỗ vai hắn: “Yên tâm đi, chờ ngày mai ta vào chùa Đạt Ma sẽ trả lại chìa khóa cho huynh.”