Chương 42

Công chúa bị hắn kêu “Nương tử, nương tử” đến đau đầu. Nàng xòe năm ngón tay ra: “Tạ Tiểu bảo chủ, bản công chúa là bị người bán, bị bắt chôn cùng ngươi, theo lý thuyết mối quan hệ giữa chúng ta là tàn hạ và bị tàn hạ. Ngươi đừng gọi ta như vậy, không phải ai cũng có tư cách gọi ta là nương tử.”

Tạ Yêu trầm ngâm một lát: “Trong lòng nàng chỉ có Sở Vương à?”

Công chúa gật đầu khẳng định: “Không sai.”

“Nhưng Sở Vương không thích nàng mà, ta ở trong mộ nghe thấy hết.”

Bị người bóc vết sẹo, công chúa chậc một tiếng: “Cái này gọi là tình thú, xem ra ngươi không hiểu, ta cũng không giải thích cho ngươi. Bản công chúa sốt ruột chạy đến Vân Dương, không thể tốn thời gian ở chỗ này. Tạ Tiểu bảo chủ, làm phiền nhường một chút.”

Tạ Gia Bảo cũng coi như danh môn vọng tộc ở Kính Dương, xuất thân khiến Tạ Yêu xuôi gió 20 năm, chưa bao giờ chịu bất kỳ chướng ngại nào. Vốn cho rằng công chúa Thiện Thiện biết được hắn chết mà sống lại sẽ khóc la muốn gả cho hắn, ai ngờ suy đoán sai lầm, nàng vẫn một lòng nghĩ đến con lừa trọc kia.

Tạ Tiểu bảo chủ bỗng nhiên cảm thấy nghi ngờ cuộc đời, nếu là luận thứ tự trước sau, rõ ràng là hắn và công chúa cử hành nghi thức trước. Cho du lúc ấy hắn nằm trong quan tài cũng là quang minh chính đại, bái tế đủ tập tục nha.

“Nàng không thể đối xử với ta như vậy.” Tạ Yêu nói, hắn cảm nhận được nỗi ưu thương của sự phản bội.

Không biết những người đang đánh nhau kia thả chậm tốc độ so chiêu từ khi nào, mười mấy lỗ tai dựng thẳng tắp, rõ ràng là đang nghe lén tiến độ bên này.

Tạ Yêu không quá phẫn nộ đối với việc bị từ chối, chỉ đơn giản là kế hoạch đời người bị quấy rầy mà thôi. Chỉ là ở trước mặt nhiều người như vậy, bị thủ hạ chế giễu cũng không tốt lắm, vì thế hắn nhanh chóng nghĩ ra một cách, nói thế này: “Làm không thành phu thê thì kết nghĩa huynh muội khác họ được chứ? Tạ mỗ cũng coi như có chút địa vị trên giang hồ…” Vừa nói vừa thì thầm: “Cho chút thể diện đi.”

Này đương nhiên rất tốt, thân thích không ngại nhiều, công chúa nhảy xuống xe, sảng khoái quỳ xuống: “Hôm nay ta kết bái huynh muội với Tri Hổ huynh, nguyện trời đất làm chứng, làm ca ca không thể có tâm tư không đứng đắn với muội muội.”

Tạ Yêu kéo áo quỳ xuống: “Từ nay về sau có phúc cùng hưởng, có họa ta chịu, trên đời không còn ai dám ức hϊếp công chúa điện hạ.”

Hai người cùng dập đầu, lễ kết coi như hoàn thành.

Công chúa đứng lên, vỗ đầu gối nói: “Tri Hổ huynh, nên trả lại túi tiền cho chúng ta rồi nhỉ?”

Tẹ Yêu nói: “Được, tỷ muội.” Sau đó đưa túi thêu hình đôi mắt cho nàng.

Xước Xước và Hữu Ngư kinh ngạc hô: “Thì ra tất cả đều là mưu kế của Tiểu bảo chủ?”

Tạ Yêu chớp mắt: “Cái này không phải vì sắp xếp cho công chúa vẽ người giấy, gợi lên hồi ức chôn cùng của công chúa à.” Nói xong sợ công chúa truy cứu, không dám nói tiếp mà săn sóc đổi chủ đề: “Nếu huynh đã đuổi tới đây rồi chi bằng chưa muội đi Vân Dương luôn! Tỷ muội nếu có thể bắt lấy Sở Vương, hắn chính là muội phu của ta, ân oán lúc trước có thể xóa bỏ hết.”

Công chúa và nhóm tâm phúc hội họp, cảm thấy trong đội ngũ có người Hoạch hình như là chuyện không tồi. Có hắn hộ tống các nàng đi chùa Đạt Ma thì không cần lo lắng đề phòng nữa.

Công chúa nói được: “Vậy làm phiền Tri Hổ huynh. Có điều rốt cuộc nhà họ Tạ huynh và Sở Vương có thâm cừu đại hận gì vậy?”

Tạ Yêu nói: “Cũng không tính là thâm cừu đại hận gì, chỉ là Tĩnh Vương giới thiệu cô cô huynh cho Sở Vương, Sở Vương không thích, hôn không kết thành. Cha huynh cảm thấy bị hạ nhục, đơn phương kết thù, chuyện chính là như vậy.”

Dù sao không thành dượng được thì thành muội phu, Tạ Tiểu bảo chủ cảm thấy mình kiếm lời, cuộc sống đúng là vòng đi vòng lại, tràn ngập thú vị luôn.