Chương 41

Hung hăng đóng cửa xe lại, phát hiện những điểm đỏ kia ngày càng gần, nàng ta tuyệt vọng kêu rên: “Bọn họ theo kịp, chúng ta trốn không thoát…”

Ban đêm gặp ma, còn rất lâu nữa mới đến hừng đông, chỉ sợ đêm nay phải bỏ mạng ở hoàng tuyền.

Công chúa sợ vô cùng, nàng đã chuẩn bị tâm lý để đối mặt chuyện bi tráng nhất: “Nếu thật sự đánh không lại bọn họ, các ngươi không cần quản ta, cứ chạy trốn đi thôi.”

Nàng vốn cho rằng Xước Xước và Hữu Ngư nhất định sẽ không bỏ mặc nàng, ai ngờ hai người không lương tâm kia nói được: “Chúng ta sẽ viếng mồ mả điện hạ mỗi năm.”

Công chúa tức giận ngã ngửa, mới vừa tính toán mở miệng mắng bọn họ thì những con ma kia đã giục ngựa đuổi kịp, vượt lên ép xe ngựa dừng lại.

Tạ Yêu đạp ngựa bước chậm đến, nghiêng đầu hỏi: “Nương tử, nàng chạy gì vậy?”

Công chúa, Xước Xước và Hữu Ngưa co lại: “Ngươi… Ngươi đừng lại đây.”

Hộ vệ vương phủ không tin ma quỷ, rút kiếm nhảy xuống xe ngựa tấn công Tạ Yêu, bị tùy tùng sau hắn chặn lại.

Tạ Yêu xoay người xuống ngựa, đi về phía xe ngựa, vừa đi vừa tháo vải hồng quấn trên búi tóc xuống, tiếng nói có âm điệu tủi thân: “Nương tử, ta không chết, không tin nàng sờ xem, người ta ấm áp mà.”

Thật ra đối với công chúa mà nói, dù hắn có phải ma hay không đều đáng sợ như nhau, bởi vì bản thân Tạ Yêu chính là người Hoạch. Trước đó công chúa còn phỉ nhổ vải hồng của hắn, không biết còn tưởng hắn muốn gả người, bây giờ hắn kéo vải xuống, phía sau mảnh vải là khuôn mặt đeo mặt nạ bảo hộ đan từ tơ vàng, chỉ lộ ra đôi mắt phượng long lanh.

Công chúa giật mình: “Đừng tưởng mang cái che miệng là có thể lừa gạt được lòng tin của bản công chúa.”

Tạ Yêu thờ dài: “Thông thường chúng ta gọi là khẩu trang, không phải che miệng.”

Không cần quan tâm nó tên là gì, ma đã đủ nguy hiểm, Hoạch ma còn có lực sát thương đáng sợ hơn.

Hữu Ngư tráng lá gan che trước mặt công chúa: “Bây giờ không phải lúc thảo luận cái này, Tạ Tiểu bảo chủ, điện hạ của chúng ta vô cớ bị các ngươi chôn vào mộ đã rất xui xẻo, không đòi Tạ Gia Bảo các ngươi đền bù là điện hạ của chúng ta khoan hồng độ lượng, các ngươi không những không biết ơn, còn đuổi theo không buông là muốn làm gì? Đòi lại một vạn lượng mua người sao?”

“Nói cho ngươi, chúng ta không có tiền!” Xước Xước cũng kêu gào, nghèo chính là ngang tàng như vậy, không sợ trời không sợ đất.

Tạ Yêu vẫy tay: “Hiểu lầm hiểu lầm, ta không đòi nợ, là muốn kết nên duyên Tần Tấn(1) với nương tử.”

Công chúa nói: “Kết cái gì, ngươi là một Hoạch ma, còn dám mơ ước bản công chúa?”

Tạ Yêu bất đắc dĩ: “Ta nói, ta là người, không phải quỷ. Chỉ vì ngày ấy hẹn đánh nhau với đao khách mạnh nhất Thiên Sơn, bị đánh trúng huyệt Thượng Tinh(2), người trong nhà cho rằng ta đã chết, liền làm tang lễ cho ta. Sau đó cha ta mua nàng tuẫn táng cùng ta, khi đó ta mơ hồ nghe được một ít, nhưng đầu óc vẫn chưa tỉnh táo, không thể kêu cứu. May mắn sau khi hạ táng, nương tử đào động chạy thoát ra ngoài, người nhà họ Tạ phát hiện mả bị người động đến mới tính toán an táng ta lần nữa, nhờ đó ta mới có cơ hội thấy ánh mặt trời lần nữa. Ta có thể sống sót ra quan đều là nhờ công của nương tử, bởi vậy ta quyết định buông ân oán giang hồ, giải quyết việc tư của chúng ta trước.

Có đầu đuôi mới tra ra là người hay ma được.

Công chúa cảm khái: “Bảy ngày không ăn không uống mà còn không chết đói, mạng ngươi đủ lớn.”

Tạ Yêu khiêm tốn vẫy tay: “Lúc trước ta thừa mấy lạng thịt, thịt nước dự trữ trên người nhiều hơn bình thường, có thể chống đói lúc cần thiết.”

Đói một lần mà đói ra dáng người đẹp thế nào này, kể cũng không uổng công chết.

Có điều công chúa vẫn rất sợ hắn, nàng tránh ra sau Hữu Ngư, nói: “Tạ Tiểu bảo chủ, ngươi ta trời xui đất khiến có giao thoa một lần, cha ngươi mua ta, ta dẫn bọn họ cứu ngươi, coi như thanh toán xong. Ngươi muốn biểu đạt lòng biết ơn, bản công chúa thu được, bèo nước gặp nhau đến đây thôi, không còn chuyện khác, bản công chúa lên đường tiếp.”

Tạ Yêu nói không được: “Nương tử đừng kêu ta Tạ Tiểu bảo chủ, có thể gọi ta là Tri Hổ. Ta truy tìm suốt cả đường dài là vì muốn cho nàng một công bằng, nói thế nào nàng cũng mặc hỉ phục nhà họ Tạ ta, chính là thê tử Tạ Yêu ta cưới hỏi đàng hoàng.”

Hắn vừa nói xong, hộ vệ vương phủ lập tức không chịu được, vừa chém gϊếŧ vừa mắng to: “Có liêm sỉ chút đi, không nói thứ tự đến trước đến sau à? Sở Vương điện hạ của chúng ta mới là chính phu của công chúa điện hạ!”

Tạ Yêu nghe xong, vẻ mặt trở nên do dự, có thể nhìn ra điều này từ độ nhăn của cặp lông mày kia. Hắn yên lặng một lúc lâu, công chúa cho rằng hắn sẽ giận tím mặt, ai ngờ hắn lại nói cũng được: “Hắn muốn làm chính phu thì cho hắn làm, dù sao đời này hắn cũng không thể hoàn tục.”

Công chúa nghe suýt thì rớt cằm: “Này, rốt cuộc các ngươi nói cái gì thế!”

Tạ Yêu bỗng nhiên vươn tay ném một thứ cho nàng, công chúa tưởng ám khí nên cuống quýt né tránh, kết quả thứ rơi trước mặt là một chiếc chìa khóa.

Tạ Yêu nói: “Nàng kiêng kị ta là người Hoạch, lần này ta đuổi theo nàng, nàng nhất định không đồng ý, vì cho thấy thái độ của ta, ta giao chìa khóa cho nàng, không có chiếc chìa khóa này ta sẽ không bao giờ mở được mặt nạ, cái này nàng có thể yên tâm rồi chứ?”

Chìa khóa rơi ở sàn xe, công chúa, Xước Xước và Hữu Ngư cúi đầu xem, trao đổi ánh mắt.

Công chúa nghi hoặc hỏi: “Ngươi khóa miệng lại thì ăn cơm thế nào?”

Kết quả Tạ Yêu cong tay mở một cánh cửa nhỏ cưới khẩu trang: “Ăn cơm mở ra, ngày thường đóng cửa, bên cạnh làm thiết kín đáo, vừa thuận tiện vừa thẩm mỹ.”

Ba người trên xe vỗ tay vì trí tuệ của hắn, công chúa thầm nghĩ sáng ý như vậy có thể lấy tham khảo một chút, chờ sau này Thích Tâm hoàn tục sẽ không cần sợ hắn bỗng nhiên nổi điên cắn nàng nữa.

Chỉ là có chuyện khó trước mắt, vẫn nên giải quyết cho thỏa đáng. Cô nương chưa từng được người theo đuổi, bỗng nhiên gặp người bày tỏ tình yêu, hình như đều khϊếp sợ trước, sau đó là vui mừng, cuối cùng suy xét có nên chấp nhận hay không. Nếu người này không hợp tâm ý, dù là từ chối cũng không nên lạnh lùng sắc bén, nói thế nào cũng rất cảm kích một phen tâm ý của người ta, làm cuộc sống đơn điệu của nàng không có vẻ buồn tẻ không có sức hấp dẫn.

Công chúa cũng là như thế, nàng thay đổi thái độ thô lỗ lúc trước, dịu dàng nói: “Tạ Tiểu bảo chủ có ý tốt, lòng bản công chúa nhận. Ta không biết Thượng Quốc có ví dụ về hai phu hầu một nữ hay không, nhưng Thiện Thiện chúng ta theo nguyên tắc một vợ một chồng. Như vị hộ vệ kia nói, mọi việc chú ý thứ tự trước sau, ta tới làm Sở Vương phi Thượng Quốc, sẽ không suy xét người khác, cảm ơn.”

Tạ Yêu hơi sốt ruột: “Nương tử, dù nàng có suy xét hay không cũng là người chết cùng huyệt với ta rồi, Tạ Yêu ta không phụ người, lần này nhất định phải cho nương tử một câu trả lời.”

Chú thích:

(1) Nên duyên Tần Tấn – Tần Tấn chi hảo

Điển tích Công tử Trọng Nhĩ lưu vong.

Khi tuổi về già, Tấn Hiến Công chiều chuộng ái phi Ly Cơ, muốn lập con nàng là Khê Tề làm Thái tử, liền bức chết nguyên Thái tử Thân sinh. Hai người con riêng của Tấn Hiến Công là Di Ngô và Trọng Nhĩ thấy Thái tử bị bức hại liền bỏ trốn sang nước khác lánh nạn.

Trọng Nhĩ là người rất có danh vọng tại nước Tấn, khi chàng đi lánh nạn đã có các văn võ tinh anh như Hồ Mao, Hồ Yển, Triệu Suy, Tiên Chẩn, Giới Tử v v đi theo. Trọng Nhĩ sống nhờ ở nước Cảnh được 12 năm, sau vì bị Tấn Huệ Công cử người sang ám sát, chàng lại phải trốn sang nước Tê. Khi chàng đi ngang qua nước Vệ, Vệ Văn Công cho rằng chàng là một công tử vận đen nên không tiếp đãi, khiến chàng phải vừa đi vừa ăn xin suốt dọc đường. Khi đoàn người đến một nơi gọi là Ngũ Lộc, thì thấy một đám nông phu đang ăn cơm trên bờ ruộng, thì cảm giác đói lại càng thêm cồn cào khó chịu, mới đến xin ăn với họ. Có một nông phu riễu cợt liền bốc một nắm bùn đưa cho họ. Trọng Nhĩ rất tức giận, định bảo người đem roi quất nông phu kia, thì đại thần Hồ Yểm vội vàng ngăn lại, nhận lấy nắm bùn và nói rằng: “Có đất là có nước, đất là tượng trưng cho quốc gia, đây há chẳng phải thượng thiên ban điềm lành cho Công tử ư ?”. Trong Nhĩ nghe vậy đành phải làm thinh, cười khóc không được tiếp tục lên đường.

Khi đến nước Tề, Tề Hằng Công thiết tiệc khoản đãi Trọng Nhĩ và đem con gái công tộc là nàng Tề Khương gả cho chàng. Trọng Nhĩ ở lại nước Tề được 7 năm và không còn muốn đi đâu nữa, nhưng các đai thần đi theo chàng lại mong muốn trở về nước Tấn, để giúp chàng làm nên sự nghiệp. Một hôm, họ họp mặt trong vườn dâu để bàn cách đưa chàng về nước, thì bị một thị nữ đang hái dâu trên cây nghe được, rồi đến mách với Tề Khương. Nàng mới hỏi Trọng Nhĩ rằng: “Nghe nói, chàng nay mai sắp trở về nước Tấn?”. Trọng Nhĩ chối đây đẩy: “Nàng nghe ai nói vậy? Làm gì có việc đó?”. Tề Khương liền khuyên rằng: “Tôi không phản đối chàng về nước, chàng cứ yên phận sống ở đây cũng chẳng được tích sự gi, chi bằng sớm trở về làm nên sợ nghiệp có phải tốt hơn không?”. Nhưng Trọng Nhĩ nào có chịu nghe theo. Không còn cách nào khác, nàng Khương Tề bèn chuốc rượu cho chàng uống say rồi vực lên xe. Đợi đến khi Trọng Nhĩ tỉnh rượu thì đoàn người đã rời xa nước Tề, chàng lại phải tiếp tục lưu vong.

Trọng Nhĩ cùng đoàn người đi sang nước Tào, Tào Cộng Công và Vệ Văn Công đều rất khinh thường Trọng Nhĩ liền đuổi chàng ra khỏi biên giới. Đoàn người lại phải chạy sang nước Tống. Nước Tống lúc bấy giờ đã bị thiệt hại quá nặng bởi cuộc chiến tranh với nước Sở, không đủ sức lực để giúp đỡ Trọng Nhĩ, chàng lại phải rời nước tống sang nước chạy sang nước Trịnh,Trịnh Văn Công vì vừa kết bang với nước Sở, nên cũng không muốn tiếp đãi, nên chàng lại đành phải rời nước Trịnh chạy sang nước Sở.

Khi tới nước Sở, Trọng Nhĩ được Sở Thành Vương dùng nghi lễ nhà vua đón tiếp. Một hôm, trong khi dự tiệc, Sở Thành Vương nửa đùa nửa thật hỏi Trọng Nhĩ rằng: “Nếu tôi đưa được công tử về nước, thì sẽ lấy gì đền đáp tôi?” Trọng Nhĩ cười đáp rằng: “Ân đức của đại vương không thể lấy kim ngân tài vật để báo đáp. Nhờ hồng phúc đại vương mà tôi được trở về nước Tấn chấp chính, thì tôi sẽ khiến hai nước chung sống hòa mục. Nếu một khi hai nước xảy ra tranh chấp vì lợi ích của mình, thì tôi sẽ rút quân lui về 90 dặm để báo đền ân đức của đại vương”. Sở Thành Vương nghe xong chỉ cười nhạt, thì đại tướng Thành Đắc Thần đang ngồi bên đã tức đến nghiến răng nghiện lợi. Đến khi tiệc tan, Thành Đắc Thần mới nói với Sở Thành Vương rằng: “Trọng Nhĩ nay đã ngông như thế, thì rõ là phường vong ơn bội nghĩa, chi bằng gϊếŧ quách hắn đi để tránh hậu hoạn”. Nhưng cũng may là Sơ Thành Vương không đồng ý làm như vậy. Ít lâu sau, Tần Mục Công sai người sang đón Trọng Nhĩ, Sở Thành Vương bèn tiện thể tiễn Trọng Nhĩ cùng đoàn người sang nước Tần.

Tần Mục Công năm xưa từng giúp công tử Di Ngô về nước lên làm vua, nhưng không ngờ Di Ngô lấy ân làm oán trở mặt với nước Tần, giữa hai nước từng xảy ra chiến tranh. Sau khi Tấn Huệ Công mất, còn là Hoài Công kế vị vẫn tiếp tục đương đầu với nước Tần. Do đó, Tần Mục Công mới quyết định giúp công tử Trọng Nhĩ về nước lên làm vua, và gả con gái của mình là Văn Doanh cho Trọng Nhĩ, trở thành “Tần Tấn chi hảo”.

Năm 636 trước công nguyên, Tần Mục Công cử quân hộ tống Trọng Nhĩ về nước, chẳng bao lâu thì phá vỡ đô thành nước Tấn, Tấn hoàn Công bị đâm chết, dân nước Tấn cùng lập Trọng Nhĩ lên làm vua, tức Tấn Văn Công.

Trọng Nhĩ sống lưu vong tại nước ngoài 19 năm trời,lần lượt đi khắp 8 nước chư hầu, mãi đến năm 62 tuổi mới lên làm vua. Ông chỉnh đốn chính trị, phát triển sản xuất, khiến nước Tấn nhanh chónh trở nên giàu mạnh. Về sau, trải qua cuộc chiến mang tính quyết định ở Thành Bồ, Tấn Văn Công Trọng Nhĩ cuối cùng đã trở thành bá chủ Trung Nguyên.