Chương 40

Xước Xước và Hữu Ngư mờ mịt, sôi nổi tỏ vẻ giữ mình trong sạch, không trêu hoa chọc cỏ bên ngoài.

Nếu cả hai nàng đều không thừa nhận, vậy chỉ còn người thứ ba là đáng hoài nghi.

Ánh mắt ngạc nhiên lập tức dừng trên người công chúa, Xước Xước và Hữu Ngư nói: “Tự vấn lại bản thân đi.”

Công chúa chớp mắt, suy nghĩ cẩn thận lại từ đầu tới đuôi, xác nhận trong đời sống tình cảm đơn giản của nàng chưa từng có người này, vì thế tốt bụng nói với hắn: “Ngươi nhận nhầm người, mau tránh ra, đừng chậm trễ chúng ta lên đường.”

Đáng tiếc đội ngũ của đối phương không động tĩnh, người ở giữa nói: “Không nhận sai người, chính là nàng.”

“Cái gì?” Công chúa hơi bực bội: “Người trong trấn này hiểm ác như vậy sao, trộm túi tiền của chúng ta rồi, bây giờ còn muốn cướp người nữa?”

Không khí trở nên giương cung bạt kiếm, khi công chúa cao giọng quát lớn, có hai bóng người vụt ra từ phía sau, “tạch” một tiếng, kiếm rút ra khỏi vỏ, thì ra hai hộ vệ của vương phủ không đi xa.

“Sở Vương phủ làm việc, người ngoài tránh ra!” Tiếng nói của hai hộ vệ to lớn vang dội, trong tư thái sẵn sàng chiến đấu. Bọn họ không tiện quấy rầy công chúa kiếm tiền, nhưng gặp nguy hiểm thì bọn họ phải xuất hiện để bảo vệ nàng.

Sau đó phía đối diện cũng “tạch tạch” rút kiếm, mũi đao chói sáng chĩa về phía trước, thân đao phản chiếu lại ánh sáng từ chiếc đèn l*иg.

Nhìn thấy hai bên sắp đánh nhau, đối phương còn người đông thế mạnh, như vậy tương đối khó xử lý.

Đang lúc công chua suy xét xem nên thoát thân như thế nào thì người kêu nương tư kia rất có thành ý chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, hắn giơ tay đè xuống nói: “Đều là người một nhà, không được làm bậy.”

Oa, đây là người một nhà? Kẻ lừa đảo này nói chuyện như lẽ đương nhiên, thủ đoạn còn quen thuộc như vậy!

Công chúa nhíu mày nhìn sang, không biết kế tiếp hắn còn có đối sách gì, chỉ thấy hắn giơ tay ra hiệu, người bên lui về hết phía sau, còn hắn thì bước lên trước một bước, dịu dàng nói: “Nương tử, hai ta đã hành lễ, từng có hôn ước, ta gọi nàng là nương tử là chuyện hiển nhiên, nàng đừng chối từ.”

Công chúa không hiểu ra sao, nàng hỏi Xước Xước và Hữu Ngư: “Chẳng lẽ quốc chủ sắp xếp một việc hôn nhân khác cho ta à? Sao ta lại không biết?”

Xước Xước và Hữu Ngư còn mê mang hơn nàng, chỉ biết kinh ngạc lắc đầu.

Người đối diện rõ ràng có hơi sốt ruột, vỗ ngực nói: “Ta, là ta này! Nương tử không nhớ ra cũng không sao, chỉ cần nói tên ta ra, nàng chắc chắn sẽ nhớ rõ.”

Công chúa đề phòng nhìn hắn: “Xin hỏi tôn tính đại danh.”

“Tạ Yêu,” Người nọ nói: “Thiếu bảo chủ của Tạ Gia Bảo…”

Hắn còn chưa nói xông, công chúa đã kêu ré lên: “Mẹ ơi, có ma!” Vừa nói vừa túm lấy Hữu Ngư: “Chạy mau chạy mau!”

Ma là không có nhân quyền, Hữu Ngư vung roi lên, người đối diện lập tức vội tránh đi vó ngựa.

Xe ngựa lao nhanh trên đường nhỏ trong rừng, làm kinh động đàn quạ đậu trên ngọn cây. Tiếng đập cánh ầm ầm vang vọng.

Xước Xước run nói: “Đó là ma thật hay giả? Tạ Yêu là ai? Là Thiếu bảo chủ đã chết kia của Tạ Gia Bảo ạ?”

Xước Xước nhắc lại chuyện cũ, dọa công chúa đổ mồ hôi lạnh, nàng mở to hai mắt, hoảng sợ nói: “Ngày bọn họ bắt ta chôn cùng, Tạ bảo chủ nói con hắn đã chết bảy ngày, Tạ phu nhân sợ hắn thối rữa mới không khai quan mà nhét ta vào luôn. Trước kia ta cho rằng người chết như đèn tắt, không ngờ Tạ Yêu này lại có linh như vậy.” Công chúa muốn khóc: “Ta bị ma theo dõi, hắn muốn bắt ta trở về, phải làm sao đây?”

Hai hộ vệ ở hai bên sườn xe nói: “Công chúa điện hạ là của Sở Vương điện hạ chúng ta, chỉ cần có bọn thuộc hạ ở đây, con ma kia mà đến nữa thì chúng ta sẽ chém hắn thành tám phần, điện hạ đừng sợ.”

Công chúa nghe xong cảm thấy hơi được an ủi, nhưng chỉ sợ người không đấu lại được ma.

“Mau đến chùa Đạt Ma đi, ta muốn tìm đại sư Thích Tâm đuổi quỷ cho ta.” Công chúa khóc nức nở: “Ta trêu chọc phải thứ đó, chàng cũng có trách nhiệm. Âm khí của ma nặng như vậy, còn hoạt động về đêm, ta cảm thấy đại sư Thích Tâm nên chung chăn gối với ta mỗi đêm để bảo đảm sự an toàn cho ta.”

Tình huống khẩn cấp như vậy mà đầu óc công chúa còn nghĩ đến chuyện sắc tình, hai hộ vệ ngoài xe âm thầm cảm khái, quả nhiên ánh mắt của bệ hạ và Thái Hậu độc đáo, tìm được một người bất khuất kiên cường thế này. Có hy vọng về việc hoàn tục của Sở Vương điện hạ rồi.

Xước Xước vẫn luôn quay đầu lại xem, lo lắng những con ma kia sẽ theo kịp. Xe ngựa chạy nhanh, nàng ta còn thẩm cảm thấy may mắn, nghĩ mình buồn lo vô cớ, mà khi mấy điểm đỏ kia lại xuất hiện lần nữa, nàng ta quả thật không tin vào mắt mình.