Chiếc xe hơi rẽ vào con đường phủ đầy bóng cây xanh, hai bên đường là từng hàng hoa anh đào nở rộ, lay nhẹ theo cơn gió. Từ tiệm bánh Moew Cake đến nhà của Đình Vũ mất gần một tiếng đồng hồ, nhưng với Thanh Tú, thời gian như dài vô hạn.
Trong suốt quãng đường ấy, giữa hai người, những người đã chính thức là vợ chồng trên giấy tờ, lại không có lấy một câu nói, thậm chí một cái liếc mắt nhìn nhau cũng không có.
Không gian trong xe yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi. Chỉ có tiếng lật trang iPad của Đình Vũ thi thoảng vang lên, xen lẫn với tiếng tim của Thanh Tú đập từng hồi gấp gáp.
Cô kéo nhẹ cửa kính xe xuống để cho gió bên ngoài len vào. Làn gió mát luồn qua khe cửa, hất tung vài sợi tóc mai và mang theo hương bưởi dìu dịu từ mái tóc cô, mùi dầu gội tối qua vẫn còn vương lại. Hương thơm thoang thoảng bay quanh trong khoang xe, thanh nhẹ nhưng không lẫn đi đâu được.
Cô không biết Đình Vũ có ngửi thấy không. Nhưng cô biết, anh vẫn không rời mắt khỏi màn hình. Ánh mắt chăm chú, gương mặt lạnh lùng và xa cách. Dường như với anh, chuyến đi này cũng chỉ là một trong hàng tá lịch trình cần hoàn thành.
Khi xe bắt đầu tiến vào khu dân cư biệt lập, Thanh Tú ngạc nhiên khi nhận ra mọi thứ trở nên khác biệt. Đây không còn là khu dân cư bình thường như nơi cô từng sống. Cây xanh rợp bóng, biệt thự xây cách nhau bởi những sân vườn được cắt tỉa một cách gọn gàng và kĩ lưỡng. Cổng bảo vệ tự động có người trực 24/7, tường rào cao cao, còn bố trí camera khắp nơi.
Chiếc xe dừng lại trước một căn biệt thự lớn với mái vòm rộng, tường trắng ngà, cửa kính to đùng xung quanh. Khung cảnh trước mắt khiến Thanh Tú sững sờ một thoáng. Mọi thứ toát lên vẻ sang trọng, nhưng không lạnh lẽo, mà ấm cúng một cách lạ thường.
Tài xế bước xuống, mở cửa xe cho cô. Đình Vũ xuống trước. Thanh Tú bước theo sau và nhanh chóng nhận lấy vali từ tay người tài xế.
“Anh để em làm ạ,” cô nói nhỏ, nhẹ nhàng nhưng cương quyết.
Chưa kịp thở ra, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía cửa chính:
“A! Mẹ về rồi! Bố đã chở mẹ về với con rồi! Con có mẹ rồi!”
Một bé gái tầm năm tuổi lao nhanh ra, chân trần, tóc buộc hai chùm ngắn xinh xinh, trên tay vẫn còn cầm một con búp bê. Phía sau, một cô gái trẻ mặc tạp dề và một người phụ nữ trung niên vội vã chạy theo.
“Bối Bối! Cẩn thận, coi chừng té đó!”
Cô gái trẻ gọi to, nhưng bé gái đã kịp ôm chầm lấy chân Thanh Tú, ngẩng đầu lên cười toe toét.
“Mẹ! Mẹ về rồi!”
Con bé vừa ôm chặt chân cô vừa ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa đầy những vì tinh tú trên trời.
Thanh Tú đứng chôn chân một lúc vì quá bất ngờ.
“Chào con!”
Cô thì thầm rồi nhẹ nhàng cúi xuống ngang tầm mắt của bé gái.
“Mùi của mẹ thơm quá!”, bé gái rúc đầu vào cổ Thanh Tú rồi hít hà, sau đó ngẩng đầu lên, nở một nụ cười thiên chân vô tà nói:
“Con thích mùi này lắm!”