Khi họ đến Moew Cake, Tử Du đã đến trước. Cậu đang dùng khăn ướt lau từng chiếc bàn trong quán, chỉnh lại ghế, sắp bánh quy lên kệ tủ. Mùi bánh nướng từ lò sau cùng mùi cà phê mới pha len lỏi trong không khí, theo một cách ấm áp và thân thuộc nhất.
Vừa thấy hai cô gái bước vào, một trong hai mang theo chiếc vali to sụ, Tử Du ngạc nhiên:
“Ủa? Hai chị đi đâu mà mang đồ nhiều vậy? Hôm nay nghỉ bán hả? Làm em mở tiệm từ sáng sớm rồi!”
San San vừa đậu xe vừa hất cằm về phía Thanh Tú: “Chị thì có đi đâu. Chỉ có người ta thôi đó.”
Thanh Tú liếc yêu bạn một cái, kéo vali vào trong quán.
“Chị Tú đi du lịch hả?”
Tử Du hỏi, mắt đảo từ đầu đến chân chị mình đầy thắc mắc.
“Ừm, cũng gần giống vậy.”
Thanh Tú cười nhẹ, cố gắng giữ vẻ tự nhiên.
“Khi nào về vậy chị?”
“Không đi xa. Chỉ là, chuyển chỗ ở thôi.”
“Chị không ở với chị em nữa hả? Sao vậy?”
Tử Du tiếp tục hỏi tới tấp, trong ánh mắt pha lẫn bối rối.
San San chen ngang, đeo chiếc tạp dề lên người: “Người ta có chỗ mới rồi, hiểu hông?”
“Còn tiệm thì sao? Chị vẫn ở đây chứ?”, Tử Du hỏi, ánh mắt như chú cún con bị bỏ rơi.
“Chị vẫn đến làm mà. Không bỏ tiệm được đâu.”
Thanh Tú vội trả lời rồi bước nhanh qua quầy, tránh ánh mắt nghi ngờ của cậu em nhỏ.
Vừa lúc đó, một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng dừng trước cửa tiệm. Anh tài xế từ trên xe bước xuống, mở cốp sau rồi đi thẳng đến cửa quán, lịch sự cúi đầu chào:
“Chào cô Thanh Tú. Tôi đến đón cô như đã hẹn.”
Tiệm bánh chợt im lặng.
Tử Du nhìn San San như muốn hỏi: Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
Nhưng San San không nói gì.
Thanh Tú bước ra cửa, đứng trước xe. Cô xoay người lại, vẫy tay chào Tử Du, rồi nhìn San San.
“Đi đi!”
San San khẽ nói, sau đó nhanh chóng quay đầu đi, che giấu sự lo lắng của mình.
Anh tài xế bước tới xách giúp vali, mở cửa xe phía sau. Thanh Tú khẽ khom người chui vào.
Và rồi, cô khựng lại.
Bên trong xe, Đình Vũ đang ngồi sẵn ở ghế sau. Tay cầm iPad, anh chăm chú đọc bản tin tài chính buổi sáng, không ngẩng đầu, không biểu hiện ngạc nhiên nào trước sự xuất hiện của cô.
Chiếc xe yên tĩnh đến lạ. Ánh nắng ngoài cửa sổ xe hắt vào gương mặt anh, làm nổi bật đường nét điềm đạm, lạnh lùng.
Thanh Tú khẽ vén váy, ngồi xuống ghế bên cạnh. Cô cố ý ngồi hơi nghiêng, cách ra một khoảng nhỏ, không muốn làm phiền anh. Tiếng cửa xe đóng lại sau lưng vang lên như một nốt nhạc dứt khoát, đánh dấu sự rời xa vĩnh viễn một thế giới cũ.
Chiếc xe từ từ lăn bánh.
Thanh Tú ngồi yên, hai tay đặt lên túi xách trong lòng.
Cô không dám liếc sang anh, cũng không biết nên mở lời thế nào. Không khí trong xe quá im ắng, đến mức cô nghe rõ tiếng tim mình đập. Rõ ràng, không ai trong xe lên tiếng. Nhưng sự hiện diện của anh, quá gần, quá chân thật, khiến cô có chút không thở nổi.
Cô đã mơ về ngày được ngồi cạnh Đình Vũ suốt bao năm. Nhưng cô chưa bao giờ tưởng tượng rằng, lại là trong hoàn cảnh thế này.