Buổi sáng hôm đó, ánh nắng chiếu xiên qua cửa sổ nhỏ, rọi vào căn phòng ngập sắc trắng bạc hà dịu nhẹ của Thanh Tú. Cô tỉnh giấc sớm hơn thường lệ, không cần báo thức. Trái tim cô như tự đánh thức chính mình, bằng tâm trạng vừa nôn nao, vừa rối bời lúc này.
Sau khi vệ sinh cá nhân, cô ngồi trước bàn trang điểm. Mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn từ tối hôm qua: chiếc váy trắng dài qua gối, thiết kế đơn giản nhưng tinh tế, phần trên ôm sát người tôn dáng, phần váy dưới xòe nhẹ, tạo nét dịu dàng, đằm thắm. Cô để tóc xõa tự nhiên, chỉ thắt một bím nhỏ bên mái phải, chi tiết nhỏ nhưng tạo nên điểm nhấn rất riêng, như chính con người cô: không phô trương, nhưng đủ để người ta ghi nhớ.
Thanh Tú tô nhẹ một lớp son màu hồng đất, dặm chút má hồng, chuốt mascara. Mỗi thao tác đều cẩn thận, tỉ mỉ, như thể trang điểm cho một buổi chụp hình quan trọng nhất cuộc đời, dù chẳng có váy cưới, chẳng có lễ đường hay ánh đèn lung linh nào cả.
Sau khi trang điểm xong, cô mang đôi giày cao gót màu xanh ngọc, cùng màu với chiếc túi mà cô vẫn thường đeo theo, như một thói quen quen thuộc.
Chiếc vali bên cạnh đã được cô sắp xếp gọn gàng từ tối qua. Trong đó có vài bộ váy, ít đồ dùng cá nhân, một cuốn nhật ký cũ, một vài hình dán, vài chiếc móc treo đáng yêu. Không nhiều, nhưng là tất cả những gì Thanh Tú nghĩ mình sẽ cần mang theo, để bắt đầu một cuộc sống mới.
Vừa kéo vali ra cửa, thì San San từ bếp bước ra, tay còn cầm đôi giày mới mua từ tuần trước, vừa mang vào chân vừa trêu:
“Hôm nay có người về nhà chồng nên dậy sớm quá ha!”
Thanh Tú bật cười.
“Mày ra tiệm bánh à?”
“Ừm.”
“Chở tao đi với nha,” Thanh Tú vừa nói vừa kéo vali ra ngoài hành lang.
San San nhìn cô một lúc, rồi gật đầu. “Ừm. Mày cẩn thận nhé. Có gì, thì về lại với tao.”
Thanh Tú dừng lại. Không hiểu vì sao, chỉ với câu nói đó thôi, sống mũi cô bỗng có chút cay cay.
Không phải vì sợ hãi. Mà vì xúc động.
Cô bước lại, ôm San San thật chặt, như ôm lấy cả tuổi trẻ của mình.
“Tao sẽ hạnh phúc mà. Mày đừng lo. Chỉ cần cho tao đi ké xe thôi.”
San San đẩy cô ra, khẽ lườm: “Con nhỏ này, làm như mới lần đầu xa nhà không bằng.”
Hai người cùng leo lên chiếc xe máy màu hồng của San San, chiếc xe đã cùng họ rong ruổi khắp các khu chợ, các con phố từ những ngày đầu khởi nghiệp tiệm bánh. Thanh Tú ngồi sau, ôm nhẹ lấy San San, chẳng nói gì. Cô chỉ lặng lẽ ngắm bầu trời hôm nay. trong xanh, đầy mây trắng, và những cánh chim bay vυ"t lên cao như reo vui một khởi đầu mới.