Chương 6

"Cái gì?"

San San đứng bật dậy, suýt hất đổ ly nước trên bàn.

“Ngồi xuống đi tao kể tiếp cho.”

Thanh Tú nắm tay bạn kéo ngồi xuống lại.

“Ý mày là, anh ta bảo cưới mày? Sau một buổi ngồi nhầm chỗ?”

“Ừm. Anh ấy cần mẹ cho con gái của anh ấy.”

“Con gái?”

San San gần như nói qua kẽ răng.

“Anh ấy, không muốn yêu đương, không tìm vợ vì tình cảm. Chỉ cần một người chăm sóc con gái anh ấy.”

“Vậy mày từ chối rồi, đúng không?”

San San hỏi, giọng đã hạ nhưng đôi mắt vẫn rực lửa.

Im lặng một lúc, Thanh Tú trả lời nhẹ như gió thoảng.

“Tao đã đồng ý.”

“Bộp!”

Tiếng bàn bị đập mạnh. San San bật lên lần nữa, bột mì từ tay áo cô bay tán loạn lên mặt bàn, rơi rơi như bụi tuyết.

“Mày điên rồi Thanh Tú! Tao nói thật đó. Mày điên rồi!”

Thanh Tú im lặng. Một lúc sau mới thở dài.

“Tao biết. Nhưng tao không kiểm soát được bản thân lúc đó. Chỉ cần nghe anh ấy nói muốn cưới, tao chẳng kịp suy nghĩ. Cứ như thể, tất cả giấc mơ trong bao năm qua, bất ngờ thành hiện thực.”

San San nhìn bạn, lắc đầu. Rồi cô nói, như để trấn an cả hai: “Thôi, không sao đâu. Mới chỉ nói miệng thôi mà. Chắc gì mai ảnh nhớ. Có nhớ thì cũng đâu biết mày là ai. Coi như mơ một giấc mơ đi ha.”

Thanh Tú im lặng một nhịp, rồi rút từ trong túi ra, một tờ giấy.

Giấy chứng nhận kết hôn.

“Cái này là cái quái gì nữa?”

“Tao mới đi đăng ký xong.”

Thanh Tú nói, đưa tờ giấy cho San San.

San San há hốc mồm. Cầm lấy giấy mà tay run run.

Thanh Tú tiếp lời: “Đình Vũ nói mai có người đến đón tao sang nhà anh ấy. Để tiện chăm sóc cho con gái.”

“Thanh Tú, mày có nói với mẹ mày biết chưa?”

San San gần như thở không nổi.

“Chưa. Mới chỉ nói với mày thôi. Tao, chắc là sẽ tìm dịp phù hợp để kể.”

“Trời ơi! Mẹ mày mà biết chắc lên cơn tăng xông mất!”

San San vò đầu bứt tóc.

“San San!”

Thanh Tú đặt tay lên tay bạn. “Giúp tao nha. Mày hiểu tao mà. Mày là người duy nhất tao dám kể. Mày biết tao làm vậy vì sao, đúng không?”

San San ngước nhìn bạn mình. Đôi mắt Thanh Tú đầy niềm tin, đầy mơ mộng, đầy liều lĩnh, như cô bé hồi nhỏ từng mơ lấy hoàng tử, từng viết tên “Đình Vũ” kín cả cuốn sổ tay học sinh.

“Mày điên rồi! Mày điên rồi! Mày điên thiệt rồi!”

San San chỉ còn biết lẩm bẩm, rồi đứng bật dậy, đi nhanh vào trong bếp.

“Mày đang làm bánh gì đó San San? Để tao giúp mày.”

Thanh Tú mỉm cười, nhẹ nhàng bước theo sau, ôm lấy eo San San như đứa trẻ tìm chỗ trốn.

“Bỏ tao ra, đi chuẩn bị đồ về làm vợ người ta đi kìa! Đồ khùng!”

San San gắt nhẹ, nhưng trong ánh mắt đã không còn giận thật.

Chỉ có nỗi lo âm ỉ. Lo cho một cô bạn hiền lành đang bước vào cuộc đời với trái tim dẫn lối thay vì lý trí.

“San San!”

Thanh Tú thì thầm, vẫn ôm lấy bạn,giờ đã như chị gái cô vậy.

Trong gian bếp thơm mùi vani và bột nở, giữa những chiếc khuôn bánh còn dang dở, hai cô gái nhỏ của Moew Cake cùng nhau làm tiếp chiếc bánh kem nửa chừng. Một chiếc bánh sẽ chẳng bao giờ giống như những cái trước.

Vì từ nay, cuộc đời của họ, đã không còn như cũ.