Từ cửa hàng bán dụng cụ làm bánh, chỉ cần rẽ sang phải vài bước chân, Thanh Tú đã nhìn thấy bảng hiệu cũ kỹ nhưng đầy thân thuộc: “Coffee & Cozy”.
Chiếc bảng gỗ sơn nâu treo lơ lửng dưới giàn hoa giấy, từng chữ cái đơn giản nhưng gọn gàng như tính cách của chủ quán, một người phụ nữ trung niên luôn đeo kính lão, chỉ làm một loại cà phê duy nhất mỗi ngày, nhưng chất lượng không thua gì các chuỗi nổi tiếng.
Quán nhỏ nằm trong góc phố cũ, không quá nổi bật nhưng luôn có khách ruột. Những người đến đây đều như Thanh Tú, tìm một nơi đủ yên để ngồi lại, hoặc đơn giản chỉ để thưởng thức một ly cà phê đúng vị trong buổi chiều bận rộn.
Cô đẩy cửa bước vào, chuông gió leng keng vang lên. Hương cà phê rang xay len lỏi trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ cũ, mùi bánh quy vừa nướng khiến cô thấy lòng ấm lại.
Không gian trong quán hôm nay đông hơn thường lệ. Có một nhóm sinh viên đang thảo luận bài ở bàn trong góc, vài người đi làm ngồi đơn lẻ gõ laptop. Cô đứng xếp hàng, kiên nhẫn chờ đến lượt mình.
“Một ly latte đá xay, ít đường, thêm kem.”
Cô gọi món quen thuộc. Giọng cô nhẹ nhàng, dễ nghe. Dù nhân viên là người mới, nhưng ánh mắt và cách nói chuyện của cô khiến ai cũng cảm mến.
Trong lúc chờ đợi, Thanh Tú lùi về một góc, tay xách hai túi đồ làm bánh, mắt nhìn lơ đãng ra ngoài cửa kính, nơi hàng cây bàng đang đung đưa trong gió. Một vài chiếc lá đã chuyển vàng rơi chầm chậm xuống vỉa hè. Trái tim cô dịu lại như lớp kem béo phủ lên mặt cốc cà phê, mềm và ngọt.
Khi ly latte được đặt lên quầy, cô cầm lấy bằng cả hai tay, một tay giữ ly, tay còn lại giữ quai túi giấy. Mồ hôi nhẹ bám nơi lòng bàn tay vì nắng trưa, nhưng cảm giác cốc lạnh áp vào má khiến cô thấy khoan khoái.
Cô nhấp một ngụm đầu tiên, ngọt vừa đủ, mát lạnh vừa đủ, một chút đăng đắng ở cuối lưỡi như dư vị của ký ức cũ.
Rồi cô xoay người.
Một bước.
Rồi.
“ẦM!”
Cô va thẳng vào người đứng phía sau. Ly latte trên tay hất nghiêng, phần lớn cà phê văng thẳng vào chiếc áo sơ mi trắng tinh trước mặt.
“Trời ơi! Tôi xin lỗi! Tôi không nhìn thấy anh!”
Thanh Tú hoảng hốt. Cô lập tức đặt túi đồ xuống đất, lục túi lấy khăn giấy và vội vã lau vết cà phê đang loang ra như một vết mực trên tấm vải mới.
Người đàn ông trước mặt cô im lặng, chỉ nhìn xuống áo mình. Đôi chân mày khẽ nhíu lại trong một tích tắc rồi thả lỏng. Động tác nhấc tay kéo lại vạt áo của anh rất nhẹ, không một lời mắng mỏ, cũng không có cái chau mày của người vừa bị làm bẩn bộ đồ đắt tiền.