Chương 17

Cuộc sống này, vốn dĩ không phải lúc nào cũng theo ý muốn của mình. Đã lựa chọn một con đường khó khăn, dù có thế nào, cô cũng phải tiếp tục tiến lên.

Trên vỉa hè, tiếng xe máy lẫn tiếng rao nhẹ của người bán hàng rong vang lên như bản hòa ca rất riêng của thành phố. Mùi nắng, mùi khói xe, mùi bắp xào từ góc chợ nhỏ gần đó, tất cả hòa quyện lại, khiến lòng cô bất chợt dịu lại một nhịp. Cảm giác quen thuộc lần nữa ùa về, khiến cho lòng cô thấy yên bình đến lạ thường.

Không còn tiếng gõ gót giày lên sàn đá lạnh, không còn ánh mắt dò xét từ những người giúp việc trong biệt thự, không còn bữa ăn đúng giờ hay những cử chỉ chuẩn mực cứng nhắc. Mặc dù mới chỉ là một buổi thôi, cũng đã khiến lòng cô cảm thấy áp lực vô cùng.

Lúc này, chỉ còn cô, con đường quen, và những điều nhỏ bé cô từng yêu tha thiết.

Cửa hàng dụng cụ làm bánh hiện ra rõ hơn khi cô bước tới. Vẫn là cánh cửa kính kéo tay cũ kỹ, phía trên dán tờ quảng cáo "Mới về khuôn bánh hình thú siêu đáng yêu!". Thanh Tú đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió leng keng vang lên như một lời chào quen thuộc.

Không gian bên trong tiệm nhỏ nhưng ngăn nắp. Kệ gỗ sơn trắng chạy dọc hai bên tường, bày biện ngay ngắn các loại khuôn bánh, dao phết kem, hương liệu, bột, đường, tất cả đều có mùi gỗ thông thoang thoảng, dễ chịu và ấm áp như căn bếp của một người bà tỉ mẩn ngày xưa.

Cô dừng lại trước kệ bột mì, tay lướt qua từng túi bột như chạm lại ký ức. Mỗi món đồ ở đây gợi lại một giai đoạn nhỏ trong hành trình làm bánh của cô, những lần thử sai, những đêm thức trắng, và cả những chiếc bánh đầu tiên được bán ra với tên “Moew Cake”.

“Chị Tú hả? Trời ơi, lâu lắm rồi không thấy chị ghé!”

Một giọng nói vui tươi vang lên phía sau quầy.

Là My, cô nhân viên trẻ với mái tóc ngang vai lúc nào cũng cột cao thành búi nhỏ như quả chôm chôm.

“Ừ, nay rảnh nên ghé một chút. Chuẩn bị làm bánh cho một cô bé dễ thương.”

Thanh Tú đáp, nụ cười của cô không giấu được sự trìu mến.

Cô tiếp tục chọn đồ: bơ nhạt, whipping cream, vani nguyên chất, một lọ mứt dâu, và chiếc khuôn bánh hình mèo, món mà cô biết chắc Tiểu Bối Bối sẽ thích mê.

Sau khi thanh toán xong, cô xách hai túi giấy to đựng đầy nguyên liệu. Trên đường bước ra, cô dừng lại ở cửa, quay lại nhìn không gian nhỏ thân thuộc ấy một lần nữa.

Nơi đây không thay đổi. Nhưng cô thì đã không còn là Thanh Tú của ngày hôm qua.